Ba người từ chối đề nghị giữ bọn họ lại ăn cơm nghỉ ngơi của Giang Ngư, đặc biệt đến đây một chuyến là vì nói với nàng rắng mình sẽ giữ bí mật, để nàng yên tâm.
Thật ra Chử Linh Hương và Văn Châu cảm thấy rất hứng thú với sofa lớn hình đám mây vừa mềm vừa xinh đẹp dưới tán cây lớn, còn ngồi thử lên trên.
“Cái này thoải mái hơn ghế dựa với trường kỷ!” Chử Linh Hương cẩn thận đi quanh một vòng: “Hôm nào muội cũng muốn làm một cái.”
Giang Ngư so sánh tốc độ sinh trưởng với nhận thức bình thường của mình, phát hiện mặc dù không cần linh vũ, tốc độ này cũng nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ bình thường rồi.
Nàng ghi nhớ thời gian chính xác, quan sát một vòng, phát hiện không có vấn đề gì mới về nhà.
Đêm nay, nàng hứng thú nhiều nên nói cũng nhiều hơn.
Buổi tối, nàng ôm Tiểu Hắc đang chuẩn bị lên trên cây ngủ, cùng nhau nằm ở trên sofa đám mây ngắm trăng sao.
Nàng nói chuyện với Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc, Tiểu Hắc! Ngươi biết ngày hôm nay đã xảy ra chuyện gì không? Ngươi nhất định rất tò mò đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


