Thư là từ bên thành Tín Nguyên gửi đến tông môn. Thành Tín Nguyên có nơi đưa thư chuyên môn phụ trách liên hệ với Thái Thanh Tiên Tông, để những đệ tử có thân nhân bên ngoài Thái Thanh Tiên Tông gửi thư qua lại.
Cách dãy núi, phàm nhân muốn lên Thái Thanh Tiên Tông thật sự phiền toái. Người có tu sĩ Kim Đan đi theo bên cạnh bảo vệ như muội muội Cơ Linh Tuyết, cực kỳ hiếm thấy.
Người gửi thư tự xưng là thân thích của nàng, có chuyện cực kỳ quan trọng muốn tìm nàng.
Giang Ngư mím môi, suy tư trong chốc lát. Sau đó nàng gọi ưng xám đến, mang theo lá thư kia đi Kiếm Phong.
Nàng vốn là đệ tử Kiếm Phong, sinh sống ở chỗ này rất nhiều năm. Khi một đường đi tìm Chử Linh Hương, vẫn có vài đệ tử nhận ra nàng, sắc mặt kinh ngạc.
Nhưng mà chuyện của nàng và Cơ Linh Tuyết đã trôi qua lâu rồi, những đệ tử đó cũng chỉ tò mò liếc nàng một cái rồi từng người đi làm việc của mình.
Chử Linh Hương nhận được tin tức của nàng, vội vàng trở về, hiển nhiên rất kinh ngạc: “Sư tỷ, có chuyện gì?”
Giang Ngư đưa lá thư kia cho nàng ấy, hơi ngượng ngùng: “Linh Hương, muội biết tỷ đã quên hết chuyện trước kia. Làm phiền muội nhìn giúp tỷ xem, trong thư này nói là thật à?”
Chử Linh Hương tỉ mỉ suy tư một lúc lâu, mới nói: “Khi còn nhỏ, muội nhớ rõ hình như tỷ có một vị bá phụ, trong nhà bán trà, ở cách chúng ta một ngõ nhỏ…”
Nàng ấy sắp xếp lại, ký ức dần dần rõ ràng lên: “Tỷ có một đường tỷ, chúng ta gọi là Linh Linh tỷ, thường xuyên mua kẹo cho chúng ta!”
Nàng ấy hỏi Giang Ngư: “Sư tỷ, tỷ muốn đi gặp một lần à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
