Tiếng bé gái trong trẻo ở chỗ này có vẻ cực kỳ bất ngờ.
Nhưng Đan Lân đã không rảnh quan tâm ánh mắt mọi người, cô bé chạy đến trước mặt tiểu phượng hoàng như một cơn gió, nhìn chằm chằm đám lông đen cuộn tròn trong lòng hắn.
Nếu vừa rồi chỉ do dự thì nhìn gần cô bé đã có thể xác định, đây thật sự là Tiểu Hắc.
Mèo đen lại như không biết cô bé, đối với loại linh thú cấp một bình thường như nó mà nói, mọi người ở đây đều là mãnh thú có thể dễ dàng nghiền nát nó. Nó thật cẩn thận cuộn tròn lại.
Cô bé nhướng mày: “Ngươi nói cái gì? Ngươi nói ta thô tục?”
Cô bé trả lại một nụ cười lạnh y hệt, dùng một loại ánh mắt cực kỳ khinh thường đánh giá phượng hoàng từ đầu sợi tóc đến lòng bàn chân, cười nhạt một tiếng: “Cũng đúng, cả người đủ mọi màu sắc như ngươi ấy thì không thô tục. Các ngươi gọi là diễm tục.”
Những người khác: “...”
Ngoài dự đoán là tuy rằng tiểu phượng hoàng rất tức giận, lại không ra tay mà lựa chọn trả lời lại một cách mỉa mai: “Ta gọi là hoa mỹ rực rỡ, ai như ngươi, cả người trắng nhạt nhòa, nhạt nhẽo đến cay đôi mắt.”
“Ngươi!” Đan Lân càng nhìn càng cảm thấy dáng vẻ đáng ghét của người trước mắt này rất quen thuộc.
Nhưng cô bé biết trước mắt cũng không phải lúc đồng nghiệp đánh nhau. Cô bé tức giận trừng phượng hoàng một cái, quay đầu lại nhìn mèo đen run bần bật bởi vì lửa giận của hai người ở bên cạnh.
“Tiểu Hắc!” Đan Lân nhíu mày: “Ngươi sao thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)