Một đám Trưởng lão tiên môn nhìn thấy vị tiểu điện hạ phượng hoàng tự phụ này nhướn đuôi lông mày lên.
Sắc mặt hắn không nhìn ra vui buồn, chỉ nhìn chằm chằm hai người nói chuyện trong linh quang kính. Sau một lúc lâu, hắn mới hừ một tiếng.
“Linh quang kính à, bọn họ đang ở nơi nào?” Thiếu niên lên tiếng dò hỏi.
Từng có người dùng ‘hạt châu rơi mâm ngọc’ để hình dung tiếng hót hay của phượng hoàng, sau khi hóa thành hình người, giọng hắn vẫn cực kỳ hay.
Tông chủ Thái Hư không rõ tiểu phượng hoàng này đến làm gì, nhưng ông ta làm chủ nhà đại bỉ tiên môn, ra lệnh cho người thêm chỗ ngồi cho hắn rồi trả lời: “Bọn họ ở bên trong bí cảnh.”
Phượng hoàng tính ngày tháng, nhíu mày: “Vòng thứ nhất thí luyện còn chưa kết thúc à?”
Phượng hoàng là một trong những vương tộc lớn của Linh tộc, trời sinh tính cao ngạo, không thích thân cận với người khác. Cho dù mấy ngàn năm trước, lúc Linh tộc vẫn còn quan hệ chặt chẽ với Nhân tộc, tộc phượng hoàng cũng ít có tộc nhân xuất thế.
Cho nên các đại tiên môn đều có chút cảnh giác với ý đồ đến của phượng hoàng.
Huống chi, hiện tại bên trong bí cảnh vừa hay lại xảy ra chuyện, muốn không để cho người khác nghi ngờ đều rất khó.
Tiểu phượng hoàng nhấc cằm, nhìn về phía nào đó: “Thế nào? Bây giờ nhìn thấy ta, còn muốn chạy à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

