Có một đám người tụ tập, làm gì cũng đều tiện hơn nhiều.
Giang Ngư phát hiện, giữa các đệ tử hạch tâm tông môn như Cơ Linh Tuyết, Đông Sư Vân đều có phương thức liên hệ mà người khác không biết, hơn nữa càng thêm tín nhiệm nhau.
Mới chỉ ngắn ngủi ba ngày, đội ngũ ban đầu chỉ có mười mấy người đã gia tăng tới gần ngàn người rồi.
Trên người những đệ tử này ít nhiều gì đều mang theo một ít vết thương, nhưng loại tình huống này vẫn trong dự kiến, mấy người Giang Ngư mang cũng đủ đan dược.
Sau khi gặp mặt những người này Giang Ngư xác định: Các đệ tử bên trong bí cảnh đều hoặc nhiều hoặc ít đã bị sương xám ảnh hưởng.
Ý chí kém một chút, ví dụ như mấy sư đệ sư muội của Đông Sư Vân, hoàn toàn mất đi lý trí, trở nên phát cuồng không khác gì dã thú.
Sau khi hấp thu sương xám trong thân thể hơn một ngàn người, Giang Ngư kinh ngạc phát hiện tu vi của mình hình như tăng một ít.
Nàng nhỏ giọng dò hỏi hạt đậu xanh nhỏ. Hạt đậu xanh nhỏ ăn lửng dạ bề ngoài không có chút thay đổi nào, nói chuyện lại nhanh nhẹn hơn nhiều, như từ em bé một hai tuổi trưởng thành đứa nhỏ bốn năm tuổi.
Nghe được Giang Ngư hỏi chuyện, nó vui vẻ nói: “Hạt Đậu Xanh Nhỏ không ăn mảnh!”
Xưng hô “Hạt Đậu Xanh Nhỏ” này, là nó nghe Giang Ngư gọi mình như thế nên cho rằng đây là tên của mình.
Giang Ngư rất kinh dị: “Những sương xám đó có thể tăng tu vi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

