“Tiểu Lục, ăn ngon ở nơi nào?”
Hạt đậu xanh nhỏ không trả lời ngay mà như đang quan sát gì đó.
Một lát sau, nó rất hưng phấn tỏ vẻ: “Nơi nào cũng có!”
Nó mất một lúc để nói cho Giang Ngư, bốn phương tám hướng đều là sương xám, rất nhiều rất nhiều.
Giang Ngư thầm rùng mình t: “Ngươi có thể chắc chắn không?”
Hạt đậu xanh nhỏ khó hiểu, nhưng mùi hương đồ ăn cực kỳ chân thật từ bốn phương tám hướng bay đến bên nó.
Giang Ngư hỏi nó sương xám ở chỗ nào nhiều nhất, cách bọn họ gần nhất. Hạt đậu xanh nhỏ chỉ về phía bắc.
Giang Ngư không trì hoãn, tìm được mấy vị đệ tử mình khá quen phụ trách đoàn đội trước mắt.
Bọn họ phân biệt là Triệu Gia, Đông Sư Vân, còn có Tình Miểu - đệ tử Dược Phong.
Giang Ngư nói cho bọn họ: “Ta dùng phương pháp đặc thù cảm ứng được sương xám ở bên trong bí cảnh gia tăng, dường như ngoài chỗ chúng ta ra, cả tòa bí cảnh đều đã bị sương xám bao phủ.”
“Ta lo lắng cho những đệ tử khác.” Giang Ngư không biết người áo đen muốn làm gì, nhưng nàng biết ảnh hưởng của sương xám với tu sĩ.
Dựa theo lời hạt đậu xanh nhỏ, nơi nơi đều trở nên cực thơm, độ dày sương xám cao hơn trước kia rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

