Sân của Giang Đường và Hạ Hoài Nhuận ở cạnh bên nhau, ở cách vách là Đàm Luận Khiên và Trần Chí Phàm, chủ nhà cũ được ê-kíp chương trình thu xếp tạm thời ở nơi khác.
Đợi khi vào cửa chính, vẻ mặt Lương Thâm lập tức ghét bỏ.
Xà nhà thấp bé, hai gian phòng không lớn mấy, gian ngoài là nhà bếp, cần tự mình thổi lửa nấu cơm, gian trong là chỗ ngủ, một chiếc giường Kang chịu nhiệt (1), đến chăn và đệm đều được ê-kíp chương trình thay đổi sạch sẽ, Lương Thâm vẫn hơi không tiếp thu được.
(1) 炕头 (a heatable brick bed): là loại giường được xây bằng gạch có ống lò có thể đốt nóng bên dưới để duy trì nhiệt độ, sưởi ấm cho mùa đông.
Chỗ này quá nhỏ, trừ một bóng đèn tròn nho nhỏ trêи đỉnh đầu ra, trong nhà cũng không có thêm dụng cụ gia đình nào khác.
Hơn nữa sơn tường bị tróc vôi, mạng nhện giăng đầy góc tường, khắp nơi đều vẻ dơ bẩn và nghèo túng.
Lương Thâm không chịu nổi nơi như thế này, nhìn những mạng nhện kia cậu tê cả da đầu, bất giác kéo ống tay tay Giang Đường, nói: "Mẹ ơi, con muốn về nhà."
Cậu vốn cho là có thể tới một nơi non xanh nước biếc, nhưng chỗ này hoàn toàn không giống trong tưởng tượng! Núi này không xanh chút nào, cứ như ma quỷ có thể cắn nuốt người, lại không có nước, chỉ có cây cối cây cối cây cối, núi lớn núi lớn núi lớn.
Thiển Thiển mếu máo: "Con cũng muốn về nhà..."
Giang Đường rũ mắt: "Con ầm ĩ muốn tới, bây giờ lại muốn về nhà?"
Thiển Thiển cúi đầu, không dám nói tiếp.
Giang Đường nhìn một vòng xung quanh, trầm giọng nhắc nhở: "Nếu tới rồi thì phải kiên trì, ai cũng không được nói về nhà, có nghe không?"
Lương Thâm hừ một tiếng, không vui xoay đầu đi chỗ khác.
"Để đồ các con mang theo xuống đi, chúng ta phải ra ngoài hái rau dại."
Ê-kíp chương trình sẽ không tốt bụng đưa nguyên liệu nấu ăn, trong nhà này chẳng có gì cả, muốn ăn cơm chỉ có thể chủ động ra ngoài tìm.
Vừa nghe phải hái rau dại, hứng thú của mấy đứa trẻ lập tức trỗi dậy.
Thiển Thiển điên cuồng giơ tay: "Mẹ, con muốn đi hái rau dại!"
Giang Đường nói: "Thiển Thiển không đi được nha, Thiển Thiển chơi chung với chị Hạ La đi."
Nghe thấy lại không có phần của mình, khuôn mặt nhỏ của Thiển Thiển lại xụ xuống: "Nhưng mà con muốn đi..."
"Không được, mẹ không có thời gian chăm sóc con."
Thể lực của phụ nữ chung quy không sánh được với đàn ông, lại nhìn Giang Đường trắng trẻo, mảnh mai, trông không giống người được việc. Mấy người bọn họ cũng không hy vọng lúc lên núi vừa bận việc vừa chăm sóc cô, quá mệt mỏi. Không bằng vừa bắt đầu thì để cô ở lại trông con, đến khi chương trình phát ra cũng chẳng ai nói gì được, dù sao phân công rõ ràng, cùng không ai làm nhiều, cũng không ai làm ít.
Giang Đường quơ quơ lưỡi liềm trêи tay, đương nhiên cô biết trong lòng những người này nghĩ gì.
Cô ngước mắt lên: "Các anh có thể phân biệt rau dại không?"
"Không sao." Trần Chí Phàm cười nói: "Bé Mộc đầu sẽ dẫn bọn tôi qua, cậu bé phân biệt được."
Ống kính chuyển đến người bé Mộc Đầu, cậu núp ở phía sau, xem có có chút thẹn thùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)