Nhưng mà, bột làm thế nào ấy nhỉ?
Khi Giang Đường đang khó xử, Sơ Nhất tiến đến.
"Mẹ ơi, để con làm cho."
Giang Đường ngạc nhiên: "Con... con ư?"
"Vâng ạ." Sơ Nhất gật đầu: "Lúc ở nhà con từng làm rồi."
Giang Đường nín thin.
Sơ Nhất nói không sai chút nào, lúc ở nhà, Sơ Nhất luôn làm trợ thủ cho cô, khuấy trộn, đều ôm đồm hết mọi việc. Giang Đường không khỏi có chút áy náy, một người lớn như cô lại không có tay nghề tốt như đứa nhỏ.
"Nhưng mà... con biết dùng loại nồi này không?"
Sơ Nhất nhẹ nhàng nở nụ cười, dịu dàng nói: "Như nhau cả ạ, mẹ ở bệnh nhìn con là được rồi, còn lại để con làm."
"... Được rồi." Giang Đường đứng dậy nhường lại vị trí.
Đột nhiên ý tưởng cô chợt lóe, cô kéo Sơ Nhất lại, đến bên tai cậu nói nhỏ: "Sơ Nhất, để A Vô làm đi."
Sơ Nhất nghiêng đầu, ánh mắt mang theo mờ mịt.
Giang Đường giải thích: "Mẹ muốn kết nối tình cảm với A Vô một chút".
... Kết nối tình cảm.
Quả thực, Sơ Nhất vấn rất lo về mối quan hệ giữa Giang Đường và A Vô, cậu biết A Vô ghét mẹ, nhưng nếu có thể, Sơ Nhất hy vọng A Vô có thể ở chung hòa hợp với mẹ biết bao.
Sơ Nhất cắn môi, cuối cùng quyết định nghe theo Giang Đường, cậu nhắm mắt lại để mình lâm vào ngủ say, ngay sau đó, A Vô được gọi ra.
Nhìn ánh mắt của đứa con cả xảy ra biến hóa rõ, Giang Đường vẫn duy trì nụ cười dịu dàng, cô hạ thấp giọng, ngữ điệu mang theo mệnh lệnh: "Nấu cơm đi."
A Vô: ????
A Vô cảm thấy chẳng hiểu ra sao.
Chỉ khi gặp nguy hiểm, Sơ Nhất mới chủ động gọi cậu xuất hiện, lần này đột ngột gọi cậu ra, cậu tưởng Sơ Nhất lại xảy ra chuyện gì, kết quả... câu nói đầu tiên của người phụ nữ này là nấu cơm đi.
Nấu cơm?
Làm sao có thể.
Cho dù A Vô cậu có chết, dù chết đói ở đây cũng sẽ không nấu một miếng cơm nào cho người đàn bà độc ác này!!
Ngay sau đó, A Vô ngạo mạn chuẩn bị rời đi.
Giang Đường nhìn ra sự bài xích trong lòng cậu thiếu niên, cô đưa tay kéo cánh tay cậu, cười trêu chọc: "Chẳng lẽ con không biết nấu? Mẹ còn tưởng rằng con lợi hại như vậy, không sợ cơ đấy."
A Vô hừ lạnh, trong lòng biết rõ đây là phép khích tướng của Giang Đường, nhưng cậu lại dính chiêu này. Sau khi mặt không cảm xúc đẩy Giang Đường ra, cậu dịch ghế nhỏ tới trước bếp lò, có nề nếp bắt đầu tự mình cầm dao nấu cơm.
Giang Đường đứng một bên, vẻ mặt đắc ý vô cùng: "Cảm ơn con, Sơ Nhất."
Đưa lưng về phía ống kính, cô lại làm khẩu hình miệng với A Vô.
A Vô khẽ cắn răng, nhận mệnh tiếp tục xào rau.
"Gì cơ? Con còn muốn giặt quần áo cho mẹ ư? Không cần đâu, chuyện như vậy con đừng làm!"
Con người A Vô rụt lại, ngạc nhiên nhìn Giang Đường chằm chằm, chậm chạp không mở miệng nói chuyện.
Giang Đường thừa nhận chiêu này cơ hơi đê tiện, nhưng vì đối phó A Vô, nhất định phải đê tiện, chỉ có thể đê tiện!
A Vô cắn răng nuốt lửa giận vào, cười nhìn Giang Đường: "Mẹ giặt quần áo cho bọn con hằng ngày rất cực khổ, giờ đến lượt con giặt quần áo cho mẹ một lần."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)