Cô vò mái tóc hơi rối, có chút xấu hổ: "Xin lỗi, tôi dậy trễ."
Hôm qua lăn lộn với Lâm Tùy Châu tới hơn nửa đêm, bởi vì trời mưa sấm sét còn bị đánh thức mấy lần. Mới vừa ngủ lại nghe Lương Thâm đang gọi cô, sau khi đến xem thì phát hiện là cậu nói mớ. Lại chợp mắt một lúc thì Thiển Thiển đến rồi, chẹp một tiếng cắn lên miệng cô.
Thấy cảnh này, tổ quay phim lại có vẻ mặt kinh hoàng, trông, trông dáng dấp này là anh nấu cơm mỗi ngày à?? Cuộc sống của người có tiền không giống với suy nghĩ của bọn họ lắm.
Tiếng ồn ào ở phòng khách đánh thức hai đứa nhỏ trong phòng ngủ, ống kính chuyển qua, hai gương mặt nhỏ đẹp đẽ chiếu vào trong đó.
Lần thứ hai VJ cảm thán sự mạnh mẽ của gen nhà này, dù là con trai hay con gái, đều trong quá mức xinh đẹp, mỗi đứa có mỗi đặc điểm riêng.
"Mấy ông là ai vậy?" Lương Thâm mở to mắt, dáng vẻ như còn chưa tỉnh ngủ, mơ hồ thành một đoàn.
Sơ Nhất gõ trán em trai: "Không lễ phép, phải gọi là chú."
VJ: "Thực ra năm nay tôi chỉ mới 24 tuổi."
Lương Thâm nhìn đỉnh đầu hỏi của anh ta chằm chằm, lập tức tỉnh táo, tiếp đó khϊế͙p͙ sợ.
Con trai sợ hãi không nói nên lời, Giang Đường vội vàng kéo cậu đến trước bàn ăn.
"Anh về phòng mặc quần áo đi, chướng cả mắt." Giang Đường liếc thân trêи trần trụi của Lâm Tùy Châu, hơi cay mắt dời mắt đi.
Lâm Tùy Châu khẽ nhíu mày, cũng đã quên bên cạnh còn có những người khác, anh sáp đến bên tai Giang Đường, cười hỏi: "Chướng mắt thật à?"
"..."
"......"
"Cút."
Khóe miệng Lâm Tùy Châu trĩu xuống, uất ức chạy về phòng ngủ.
Giang Đường khẽ ngước mắt lên: "Xin lỗi, đầu óc anh ấy không bình thường lắm."
"..."
Đầu óc... không bình thường lắm?
Bây giờ bọn họ tin Lâm Tùy Châu đã kết hôn, đồng thời còn là một người đội vợ lên đầu, từ vài giây ngắn ngủi ở nơi này là có thể nhìn ra giám đốc Lâm không hề có địa vị trong nhà. Đáng tiếc đoạn này phải cắt bỏ, không thể phát ra ngoài, nếu không thì tỉ lệ rating nhất định sẽ bùng nổ!
Sau khi thu dọn xong đã là sáu giờ, đoàn người chính thức xuất phát.
*ủa*
Hôm qua Thiển Thiển còn nói sẽ ngoan ngoãn, chờ khi vừa đi thật, cô bé lập tức không chịu, túm chặt ống quần của Giang Đường ở cửa không buông tay.
"Con không muốn mẹ đi..." Thiển Thiển ngước mắt, khóe mắt đầy lệ: "Con không muốn ở chung với bố."
Giang Đường ngồi xổm xuống sờ mái tóc cực kỳ mềm mại của cô bé: "Không phải con thích bố nhất ư?"
"Con, con không thích bố." Cô bé ngửa đầu, nghẹn ngào lên tiếng: "Con thích mẹ cơ, hức, mẹ đừng bỏ con."
Dứt lời, cô bé ôm Giang Đường bắt đầu khóc.
Mỗi lần Thiển Thiển khóc lên đều rất có sức cuốn hút, đặc biệt là dáng dấp đáng yêu của cô bé, khiến người khác mềm lòng không thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
