Anh liếc xéo qua: "Đêm nay... em muốn cho anh ngủ ở đâu?"
Giang Đường rũ mắt: "Anh muốn ngủ ở đâu?"
Anh đáp: "Anh muốn ngủ trong lòng em."
Giang Đường kinh ngạc, ngước mắt nhìn anh.
Trước đây làm chuyện này vì khuất phục bởi ɖu͙ƈ vọng của cơ thể, bây giờ... là vì khuất phục bởi ɖu͙ƈ vọng ở đáy lòng.
Lâm Tùy Châu hơi mím môi, nhìn dáng vẻ ngơ ngác này của cô, anh không khỏi có chút đắc chí, nói: "Hạ Hoài Nhuận đưa anh mấy cuốn sách, anh học theo được vài câu, em thích không?"
"..."
"......"
"Anh quan hệ tốt với anh ấy như vậy hồi nào thế?"
"Anh không quen anh ta."
Anh nhớ cô, vì thế muốn cô.
Loại người ngoài mặt hiền hậu đó, trong xương đều làm từ nước đen, hễ là người thông minh một chút cũng sẽ không quen thân với Hạ Hoài Nhuận.
"Này, em muốn không?"
Giang Đường cau mày: "Muốn gì?"
Ý cười anh sâu xa, kéo tay Giang Đường đặt lên bụng mình, dưới lòng bàn tay là một khối cơ bụng săn chắc. Anh nhìn cô, ôm bàn tay của cô từ từ trượt xuống.
Cách.
Lông mi Giang Đường run lên, tầm mắt bất giác di động theo bàn tay to lớn của anh.
Tiếp đó, Giang Đường nắm chặt thứ cực nóng.
Một tay anh cướp lấy ly rượu vang trong tay Giang Đường, trực tiếp đè cô lên ghế sofa mềm mại.
Lâm Tùy Châu xâm lược đôi môi của cô, hơi thở nóng bỏng lại gấp gáp.
Anh muốn, mỗi thời mỗi khắc, mỗi ngày mỗi đêm, anh đều muốn.
Đi chơi bên ngoài một ngày, khi trở về đã là chín giờ. Vì ngày mai phải dậy sớm nên Giang Đường vội vàng đẩy mấy đứa nhỏ rửa mặt đi ngủ, bọn nhỏ đều mệt mỏi nên cũng không có sức lực đùa giỡn nữa, ngoan ngoãn trở về phòng mình.
Phòng khách thanh tịnh trong nháy mắt, Giang Đường xoa gáy đau nhức, ngước mắt nhìn Lâm Tùy Châu.
Anh không định rời đi.
Đuôi lông mày của Giang Đường nhướng lên: "Trễ nữa là đường sẽ khó đi."
Vừa dứt lời, đột nhiên tiếng sấm sét vang vọng ngoài cửa sổ, mưa lớn chừng hạt đậu rào rào trút xuống thành phố này.
Trêи mặt Lâm Tùy Châu là ý cười khó nén: "E là không đi được rồi."
Giang Đường: "..."
"Quên đi." Giang Đường thoải mái, lấy một chai rượu đỏ từ trong ngăn kéo: "Uống không?"
Anh kéo cà vạt xuống, rũ mắt nhìn cổ tay áo, giọng nhàn nhạt: "Không sợ say rượu mất lý trí à?"
"Có say rượu mất lý trí gì đâu." Giang Đường cười nói: "Chỉ có mượn rượu động ɖu͙ƈ."
"..."
Hai chữ "động ɖu͙ƈ" kia vô cùng thông minh tài trí, khiến Lâm Tùy Châu im lặng một khoảng thời gian rất dài.
Giang Đường nằm tựa một bên sofa, chân dài bắt chéo, quyến rũ lẳng lơ.
Lâm Tùy Châu đang nhìn cô, ánh mắt chăm chú.
Anh nhấp một ngụm nhỏ rượu vang đỏ chua, dạo bước ngồi vào bên cạnh cô.
Ngoài cửa sổ là mưa, là bóng đêm. Bên cửa là lửa trần, là hai bóng dáng lưu luyến.
Giang Đường rất ít khi có loại trải nghiệm này. Trước kia, khi còn là diễn viên, nhà của cô chỉ là nhà trọ nghỉ chân tạm thời, không tính là "nhà". Bây giờ ngôi nhà nho nhỏ, con trai con gái song toàn, ấm áp hiện ở khắp nơi.
Khóe mắt liếc cô qua Lâm Tùy Châu, hai người cứ như vậy không nói lời nào, cũng không cảm thấy lúng túng. Họ như một đôi vợ chồng già kết hôn mấy chục năm, lộ sự ngầm ăn ý trong vô hình.
Giang Đường bị ý nghĩ của mình dọa sợ hết hồn, cô cụp mắt vội vàng bỏ ý nghĩ hỗn loạn này đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

