Bắt đầu lại từ đầu.
Anh sẽ không truy cứu sai lầm trước đây, cũng mong Giang Đường có thể tha thứ cho sự thất trách của anh.
Sau một hồi im lặng, Giang Đường gật đầu: "Ừm, bắt đầu lại từ đầu."
Giang Đường không phải phải nguyên chủ, bây giờ kể hết chân tướng, chuyện dĩ vãng đã không liên quan gì đến cô. Bây giờ, cô muốn chăm sóc Sơ Nhất thật tốt, bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng sẽ đứng bên cạnh bọn nhỏ. Đương nhiên, cô cũng sẽ có sự nghiệp cho riêng mình, nếu như có thể, cô hy vọng có thể trở lại giới showbiz, hoàn thành giấc mơ chưa hoàn thành, đây cũng là mục tiêu theo đuổi đời này của cô.
"Cảm ơn em." Trọng trách trong lòng Lâm Tùy Châu bỗng buông lỏng, anh hít sâu một hơi ôm cô vào lòng.
Ngực anh dày rộng ấm áp, ngón tay Giang Đường khẽ nhúc nhích, chậm rãi nâng tay lên.
Hai người ôm nhẹ dưới ánh trăng, bầu không khí dịu dàng lưu luyến.
Lúc bọn họ không chú ý, hai bóng đen bỗng chốc vụt qua.
Phương Triệu kéo chặt dây lưng, trong lòng đã sớm sợ gần chết.
Cậu ta chỉ ra đây đi tè, lại nghe thấy tin tức chấn động ngày hôm nay như vậy!
Đã bảo dân bình thường nào dám nói chuyện như vậy trước ống kính, hóa ra là... hóa ra là bà chủ của Hoa Thiên!
Tài xế Tiểu Vương đi theo bên cạnh Phương Triệu nước nước bọt ừng ực, nghĩ lại còn rùng mình: "Anh Triệu, làm, làm sao bây giờ?"
"Còn làm gì được?" Phương Triệu hạ thấp giọng: "Không muốn chết thì ngậm chặt miệng của cậu lại."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì cả." Phương Triệu nhỏ giọng nhắc nhở: "Chuyện này tuyệt đối không thể để cho người khác biết, đặc biệt là Trường Phong, biết không?"
Tiểu Vương gật đầu liên tục, rụt cổ trở về lều bạt.
Lịch Trường Phong cau mày, quấn chăn che lên người: "Yên lặng chút."
"Được được được, cậu ngủ đi."
Phương Triệu thở phải một hơi, trong lòng loạn tùm phèo.
Tổng giám đốc của công ty giải trí Hoa Thiên không phải là người cậu ta có thể chọc, cho dù nghe thấy cũng phải giữ kín miệng mình, không thể tùy tiện để lộ ra ngoài, bằng không thì cậu ta cũng không cần lăn lộn trong giới này nữa.
Điều quan trọng nhất là, không thể để cho Lịch Trường Phong biết chuyện này.
Phương Triệu cẩn thận liếc mắt về phía sau.
Hóa ra Lịch Trường Phong là fan trung thành của Lâm Tùy Châu. Hồi đó, khi mới vừa đỗ trường nghệ thuật, anh đã muốn ký hợp đồng với Hoa Thiên. Về sau, anh xuất hiện trong gameshow [Thần tượng ngày mai] do Hoa Thiên phối hợp tổ chức, dựa vào ngoại hình và bản lĩnh vũ đạo, Lịch Trường Phong đã bộc lộ tài năng giữa một trăm tuyển thủ, thành công ký kết gia nhập công ty giải trí Hoa Thiên. Nhưng sau đó không lâu... anh bị chặt đứt đường lui.
Idol minh tinh nổi tiếng luôn phải tham gia đủ loại xã giao và hoạt động. Một bữa tiệc tối thương mại nọ, ly cốc giao thoa, quần áo thơm tho, Lịch Trường Phong trẻ tuổi trở thành tiêu điểm, được mọi người vây quanh thổi phồng, anh ta nhanh chóng lâng lâng, sau đó... bị dụ dỗ hút thuốc phiện.
Chuyện này trùng hợp bị paparazzi chụp được, bức ảnh được gửi thẳng đến văn phòng Lâm Tùy Châu, muốn bắt chẹt anh một số tiền lớn.
Kết quả là tên paparazzi tư nhân kia đoán sai sự máu lạnh của Lâm Tùy Châu, anh trực tiếp đóng băng Lịch Trường Phong, không lâu sau đó thì hủy hợp đồng với anh ta. Cuối cùng lại sai người điều tra tên paparazzi, nắm lấy nhược điểm, ngược lại đưa tên đó vào tù.
Tuy chuyện này không bị phanh phui, nhưng Lịch Trường Phong đã không còn chỗ để quay lại.
Sau khi hủy hợp đồng, Lịch Trường Phong ký kết với Tụ Quang, fans của công ty giải trí Hoa Thiên vì vậy mà mặc sức chửi Lịch Trường Phong không có lương tâm, nổi tiếng thì vứt bỏ giải trí Hoa Thiên một tay nâng đỡ cho anh. Trong ba tháng đó, mỗi ngày Lịch Trường Phong đều bị hơn mười ngàn tin nhắn nhục mạ công kϊƈɦ. Tập san giải trí xuất bản hằng tuần, đài truyền hình liên tiếp đưa tin, thậm chí có fan cực đoan tặng vòng hoa tới nhà anh. Rốt cuộc, bà nội duy nhất của anh không chịu đựng nổi, về chầu ông vải.
Phương Triệu vẫn luôn đi theo anh từ lúc chưa nổi, thậm chí rời khỏi giải trí Hoa Thiên với anh, cậu ta biết Lịch Trường Phong không dễ dàng gì, cũng biết Lịch Trường Phong oán hận giải trí Hoa Thiên và Lâm Tùy Châu như thế nào. Nếu như chuyện Lâm Tùy Châu ẩn ôn còn có con bị Lịch Trường Phong biết được, anh nhất định sẽ mượn đề tài hiện tại để dẫn dắt sang một ý khác.
Một nghệ sĩ nhỏ nhỏ như anh không phải đối thủ của Lâm Tùy Châu, vì tương lai của anh, cậu ta phải ngậm chặt miệng, giấu chuyện này xuống.
*ủa*
Sau khi vui chơi ngày quốc tế thiếu nhi kết thúc, Sơ Nhất bắt đầu chuẩn bị thi cuối kỳ.
Còn một tháng nữa là nghỉ hè, Giang Đường rất ưu sầu. Lúc bọn nhỏ đi học cô còn có thể buông thả một chút, nhưng một khi nghỉ hè, có nghĩa là cô phải ở nhà trông con mỗi ngày, hoàn toàn không có được thời gian riêng của mình. Ngoài ra, cô còn phải đề phòng A Vô làm chuyện xấu.
Rầu ghê.
Hôm nay là thứ hai, Giang Đường tiếp tục ở nhà viết kịch bản truyện cung đình của mình, không hay không biết đến buổi chiều, Giang Đường chậm rãi duỗi người, cầm chìa khóa ra ngoài mua đồ ăn.
Trời hơi râm, hình như có mưa.
Ra khỏi chung cư, cô thoáng thấy một bà cụ đứng ven đường, trêи tay bà cầm theo chiếc túi, vẻ mặt mệt mỏi. Giang Đường híp mắt, lúc này mới nhận ra đây là bà ngoại của Âu Dương.
Giang Đường vội vàng chạy tới: "Bà không sao chứ?"
Bà cụ ngẩng đầu, mồ hôi ướt đẫm trán bà, ánh mắt cụ già vẩn đục, mang theo chút đau đớn.
Bà ngơ ngác hồi lâu mới nhận ra Giang Đường: "Người đã già, eo không tốt lắm."
"Bên trong đựng gì vậy ạ?"
"Khoai lang mới vừa hái xong, chuẩn bị mang về nướng."
Giang Đường mím môi, khom lưng xách chiếc túi của bà cụ, hơi nặng, những có thể xách được.
"Ấy, không được đâu, đừng làm bẩn váy của cháu, đề bà làm cho."
Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng dài, bên trêи thêu thủ công mỹ nhân Đôn Hoàng, cao quý lại phóng khoáng.
"Không sao đâu ạ, bẩn thì con tắm." Giang Đường bình chân như vại nói: "Nhà bà ở đâu, cháu chuyển tới cho bà."
"Thật là đã làm phiền cháu quá."
Bà cụ thấy không cản được cô nên cũng thuận theo.
Giang Đường đi theo vào chung cư, bà cụ ở lầu một, hàng hiên nhỏ hẹp lại lộn xộn, bà lấy chìa khóa ra mở cửa, nghiêng người tránh đường: "Vào uống nước đi, thật sự vất vả cho cháu."
Nhà của bà cụ cũng không lớn, tầm 50 mét vuông, dụng cụ gia đình không nhiều lắm, mỗi một góc đều được dọn dẹp sạch sẽ. Sau đó, Giang Đường thấy hai bức ảnh trắng đen ở trêи bàn. Một người còn trẻ, một người già, một người đẹp đẽ, một người hiền lành.
Bà cụ bưng ly nước tới, nói: "Đó là con gái của bà và bố nó."
Mí mắt Giang Đường rũ xuống, nhận ly nước nhấp một ngụm.
"Hai người họ đi trước rồi, chỉ để lại một đứa nhỏ, thật đáng thương..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
