Cách đó không xa, một chiếc ô tô đen lẳng lặng đỗ ở ven đường.
Chân dài của Lâm Tùy Châu bắt chéo, tư thế ngồi sang trọng tao nhã, anh nghiêng mắt nhìn con trai cả, vẻ mặt nhu hòa.
Mắt Sơ Nhất hơi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, cậu lắc đầu: "Con không đi, chỉ buồn thêm thôi."
Âu Dương là người bạn đầu tiên của cậu, tuy ở chung ngắn ngủi, nhưng cậu cũng hài lòng. Dù cho hai đứa trời Nam đất Bắc, cậu sẽ luôn khắc ghi đoạn tình bạn này, đến chết không quên.
Khóe môi Lâm Tùy Châu khẽ nhếch, tựa như vui mừng xoa mái tóc mềm mại của cậu.
Chờ sau khi bóng xe đi xa, Thiển Thiển đặt bức ảnh Âu Dương tặng vào lòng như bảo bối, lưu luyến bịn rịn trở về xe.
Thấy viền mắt con gái đỏ rực, biết ngay con bé đã khóc.
"Con nói gì với anh Âu Dương vậy?"
Thiển Thiển dụi mắt, giọng nói non nớt kèm theo một chút nức nở: "Bọn con đã ước định rồi."
"Hả?"
Cô gái nhỏ đàng hoàng trịnh trọng: "Chờ bọn con lớn sẽ kết hôn."
"..."
"......"
Nụ cười trêи mặt Lâm Tùy Châu cứng lại với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.
Câu nói này cứ quẩn quanh trong đầu, thật lâu không tiêu tan.
Sau một quãng thời gian rất dài, đại não của Lâm Tùy Châu tự động loại bỏ, sửa ý nghĩa câu nói của Thiển Thiển lại thành [Chờ bọn con lớn sẽ kết nghĩa.]
Kết nghĩa tốt.
Kết nghĩa tốt lắm.
Tự dưng kết nghĩa được một đứa con trai.
Nụ cười Lâm Tùy Châu hơi sâu: "Vậy Thiển Thiển phải ăn ngoan ngoãn ăn cơm mới có thể mau lớn."
"Vâng!!" Thiển Thiển gật mạnh đầu: "Anh Âu Dương còn bảo con phải nghe lời mẹ, bảo con ăn nhiều rau cải, con nhất định sẽ làm theo lời anh dặn."
Thiển Thiển ngẩng đầu lên, con ngươi linh động nhìn Lâm Tùy Châu: "Bố ơi, có phải sang năm con đã lớn rồi không?"
Lâm Tùy Châu bất giác thở dài: "Nhưng bố không hy vọng con lớn lên."
Anh hy vọng Thiển Thiển mãi mãi là đứa bé, không buồn không lo, ngây thơ thuần khiết.
"Lái xe đi, tới chỗ bà chủ."
Xe quay đầu, chạy vào chung cư Hạnh Phúc.
*ủa*
Giang Đường đang nằm trong phòng ngủ, nửa tỉnh nửa mê.
Cô thấy kiếp trước của minh, hăng hái, tự tin, chói mắt, nghênh đón ánh mắt của mọi người đi đến sân khấu trao giải. Rồi lại thấy ánh lửa đầy trời, con sóng lớn màu đỏ cuồn cuộn ngất trời, giống như thú dữ nuốt chửng cô.
Đau.
Đau quá.
Giang Đường hơi nheo mắt, đối diện với vẻ mặt trấn định của Lâm Tùy Châu.
Cô chống người dậy, giọng điệu lười biếng: "Về rồi à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
