Rất mau, họ trở lại chỗ cắm trại, Giang Đường thả Lương Thâm xuống, nhìn thấy Lâm Tùy Châu ôm Thiển Thiển đợi ngoài lều.
"Anh ơi!"
Thiển Thiển vùng khỏi cái ôm của bố, giang hai tay chạy về phía Lương Thâm.
"Thiển Thiển!" Lương Thâm cũng kϊƈɦ động, bổ nhào qua, hai đứa nhóc ôm nhau thành một đoàn.
Giang Đường nhìn một vòng xung quanh, thoáng thấy một bóng dáng nhỏ nhỏ im lặng ngồi trêи gò núi, cậu ngắm nghía một cọng cỏ đuôi chó trêи tay, lười biếng lại chẳng nói chẳng rằng. Giang Đường biết đây là A Vô, bởi vì vào lúc này, Sơ Nhất lương thiện sẽ không bỏ lại em trai, em gái của mình, một mình chơi vui vẻ ở một chỗ.
Cô ném đèn pin lên người Lâm Tùy Châu, trong tầm mắt của mọi người, nhanh chân tiến đến bên cạnh A Vô.
"Đứng lên." Vẻ mặt Giang Đường lạnh lẽo cứng rắn, kéo A Vô từ trêи mặt đất lên không chút lưu tình.
A Vô liếc xéo qua, nét mặt xem thường: "Làm sao?"
Một lúc lâu, A Vô mới lấy lại tinh thần, ôm gò má hơi sưng, ánh mắt ngạc nhiên: "Bà dám đánh tôi?!"
"Có gì mẹ không dám?" Dứt lời, Giang Đường lại tát vào nửa mặt còn lại của cậu.
Cơ thể A Vô chao đảo, thịch một tiếng té lăn trêи đất.
Cậu ta hoàn toàn không dám tin tưởng, làm thế nào cũng không ngờ Giang Đường sẽ đánh cậu ta trước mặt người ngoài, không phải trước giờ cô đều trộm gà bắt chó sao? Dù về sau có thay đổi, nhưng A Vô cũng biết người phụ nữ chỉ giả vờ giả vịt, vì thế cậu ta mới không sợ gì, tùy ý làm bậy, nhưng vào giờ khắc này... thậm chí đến làm ra vẻ cô cũng không muốn sao?
"Giang Đường, cô bình tĩnh một chút." Hạ Hoài Nhuận sợ Giang Đường nổi giận sẽ làm chuyện manh động, đặt Hạ La xuống liền tiến lên kéo cô.
"Buông tôi ra!" Giang Đường gạt tay Hạ Hoài Nhuận, từ trêи cao nhìn xuống A Vô: "Rốt cuộc con có gì bất mãn thì con cứ nói, tại sao con luôn muốn tổn thương em trai, em gái con? Nó mới năm tuổi, con nhẫn tâm muốn nó chết vậy sao?"
Cả người A Vô run rẩy, đau đớn khiến sự phẫn nộ của cậu ta lên đến cực điểm, trừ sự đau đớn xác thịt, nhiều hơn là sự sỉ nhục tâm hồn.
Cậu lại thấy những buổi tối kia, tủ chật hẹp, năm tháng tối tăm ngột ngạt...
A Vô siết chặt tay, cắn răng ngẩng đầu: "Người khác luôn bắt nạt con trai của bà như thế, các người đều làm như không thấy, nếu các người đã mặc kệ, thì để tôi lo!"
Giang Đường ngẩn ra.
Cô chú ý đến cái trán còn sưng của cậu.
Trong mắt A Vô, tất cả hành vi tổn thương Sơ Nhất trong lúc vô tình đều là mưu sát có tính toán khác, cậu ta cho rằng Hạ La cố ý tổn thương Sơ Nhất, vì thế mới lừa cô bé vào rừng, nhưng... Lương Thâm đã làm điều gì sai?
Giang Đường cảm thấy tên A Vô này cố chấp đáng sợ, giống như điên cuồng nhập ma.
A Vô cười lạnh: "Tôi không muốn Lương Thâm chết, nếu muốn tôi dừng lại cũng được, sau khi bà chết đi, tự nhiên tôi sẽ dừng lại."
"Chết ư?"
Giang Đường cảm thấy mình nghe được chuyện buổi cười nhất thiên hạ, cô gật đầu, xoay người đi vào lều lấy một con dao găm tinh xảo.
Lách cách.
Giang Đường ném con dao găm lên bãi cỏ dưới chân A Vô.
Cô lạnh nhạt: "Cho con một cơ hội, bây giờ con có thể dùng con dao đó đâm chết mẹ, mẹ tuyệt đối không phản kháng."
Tình hình bây giờ đã có phần không khống chế được.
Lâm Tùy Châu vội vàng dỗ ba đứa nhỏ bị dọa ngốc trở về lều trại, lúc vừa định tiến lên khuyên bảo thì ánh mắt cảnh cáo của cô chuyển đến, tức khắc, Lâm Tùy Châu dừng chân.
Tầm mắt Giang Đường quay lại trêи người A Vô, vẻ mặt trào phúng: "Nhanh nào, con thông minh như vậy, hẳn biết rõ tuổi này giết người sẽ không phạm pháp, không phải con muốn giết mẹ sao? Ra tay đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
