Cô bé cầm trứng cút nóng hổi chạy đến bên cạnh Giang Đường, tay nhỏ nhẹ nhàng kéo ống tay áo của cô: "Mẹ ơi, không thấy anh đâu."
Giang Đường không ngẩng đầu: "Anh đang chơi đùa ở dòng sông nhỏ đấy."
Dòng sông nhỏ?
Ánh mắt Thiển Thiển chứa đầy nghi hoặc: "Nhưng bên đó không có ai cả."
Tay Giang Đường khựng lại, ngược mắt nhìn đi.
"Đi thôi, chúng ta đến cánh rừng tìm xem." Hạ Hoài Nhuận trở về lều lấy hai chiếc đèn pin cầm tay, đưa một cái cho Lâm Tùy Châu.
Lâm Tùy Châu ngước mắt nhìn về phía Giang Đường: "Em ở chỗ này trông con, có tin gì thì gọi điện báo cho bọn tôi."
Cô cau mày, lắc đầu: "Tôi cũng đi."
"Bây giờ trời quá tối, thể lực em có hạn."
Hạ Hoài Nhuận nói theo: "Giang Đường, cô ở lại đây đi, Thiển Thiển cũng cần người chăm sóc."
Thái độ của hai người họ rất kiên trì, nhưng so với bọn họ, Giang Đường còn cố chấp hơn. Trêи mặt cô rõ ràng không còn cười, giọng điệu toát lên chút lạnh lẽo, cứng rắn: "Lâm Tùy Châu, anh ở lại trông Lương Thiển và Sơ Nhất, tôi và giám đốc Hạ đi cho."
Lâm Tùy Châu nhéo ấn đường, tựa như cảm thấy không thích hợp.
Anh còn chưa kịp từ chối, đèn pin trêи tay đã bị Giang Đường cướp mất, lại trong thời gian chớp mắt, người phụ nữ chỉ chừa lại cho một bóng lưng cố chấp.
Nhìn bóng dáng Giang Đường đi xa, Hạ Hoài Nhuận thở dài, tiến lên vỗ vỗ vai Lâm Tùy Châu: "Vậy anh ở đây đi, tôi sẽ chăm sóc tốt Giang Đường."
Ánh mắt Lâm Tùy Châu hoài nghi: "Anh ư?"
Đuôi lông mày Hạ Hoài Nhuận giật một cái: "Giám đốc Lâm, chuyện quan trọng bây giờ là tìm con, xin anh đừng nghĩ lung tung."
"..."
Anh thu sắt mặt lại, mặt không cảm xúc nghiêng người né ra.
*ủa*
Bóng dáng Hai người đi xa, Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn Lâm Tùy Châu, mềm mại nhẹ nhàng: "Bố ơi, con cũng muốn đi."
"Ngoan, mẹ sẽ về ngay thôi."
Cô bé hơi không vui gật đầu, hỏi: "Anh không sao chứ ạ?"
"Không sao đâu."
Sau khi động viên xong, ánh mắt Lâm Tùy Châu bất giác dừng trêи Sơ Nhất.
Dáng người nho nhỏ của cậu đưa lưng về phía tầm mắt của người đàn ông, thân thể dưới ngọn đèn thấp thoáng có chút đơn độc.
Đôi mắt dài của Lâm Tùy Châu nhắm lại, ôm Thiển Thiển trở về lều, căn dặn: "Con ở đây chờ bố trước có được không?"
"Con sợ..."
"Bố sẽ đến ngay." Hôn một cái lên trán cô bé, Lâm Tùy Châu kéo mở lều bạt đi đến trước mặt Sơ Nhất.
Người đàn ông kéo ghế dựa ngồi xuống, bản tay lớn xoay thẳng thân hình cậu lại, ép buộc cậu đối diện với anh.
Sắc mặt Lâm Tùy Châu lạnh nhạt, trong con người không hề có chút nhu hòa của người bố.
Vẻ mặt của thiếu niên cũng nhàn nhạt, không nhìn ra chút vui sướиɠ hay đau buồn nào.
"Nhân lúc mọi người không ở đây, bố muốn nói chuyện đoàn hoàng với con, Lâm Vô."
A Vô ngước mắt, lại nhanh chóng cụp xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
