Ngọn đèn đọng lại ánh sáng lờ mờ trêи gương mặt trắng nõn đẹp đẽ của Sơ Nhất.
Cậu đặt que xiên bằng trúc xuống, nhìn về phía Lương Thâm: "Hôm qua anh gặp một con nai trắng ở phía sau bìa rừng, đẹp lắm đấy."
Nai trắng?
Lỗ tai Lương Thâm nhúc nhích, nổi lên hứng thú.
"Nai trắng gì ạ?"
"Loại nai tiên giống như trong phim hoạt hình, không biết nó còn ở đó hay không?" Dứt lời, cậu than thở một tiếng đầy tiếc nuối.
Lương Thâm cắn môi, trong lòng hết sức ngứa ngáy.
Nai như nai tiên đẹp cỡ nào nha, nếu như có thể tận mắt nhìn thấy, Lượng Lượng nhất định sẽ hâm mộ chết. Nhưng rừng cây cách nơi này hơi xa, cậu không dám đi một mình, mà ngẫm lại... Hiếm khi mới ra ngoài một lần, nếu bỏ lỡ hôm nay, sau này có lẽ sẽ không thấy được...
"Nai tiên thích uống đồ ngọt ngọt, nếu như cầm nước mật ong, hẳn là có thể dụ nó ra."
Lương Thâm cau mày: "Em không muốn..."
Sơ Nhất nói: "Thiển Thiển đã làm hòa với Hạ La rồi, em còn lý do gì mà giận chứ? Huống hồ con trai không được so đo với con gái, không phải mẹ đã nói phải rộng lượng hơn à?"
"..."
Lương Thâm không chạy khỏi hai chữ "rộng lượng".
"Được rồi, vậy em nghe lời anh." Lương Thâm cầm lọ mật ong, lo sợ bất an đi đến trước mặt Hạ La, răng trắng như tuyết của cậu khẽ cắn đôi môi hồng hào, nâng mí mắt lên, tay nhỏ nhẹ nhàng lôi kéo góc áo Hạ La, tiếp theo chớp chớp mắt, ánh mắt của cô gái nhỏ hạ xuống.
Trong lòng Lương Thâm đập thịch một tiếng, lắp bắp nói: "À thì, hôm nay..."
Hạ La: "Hừ!"
Liếc mắt một cái, đồng thời nghiêng đầu đi nơi khác.
Lương Thâm: "..."
Oan ức.
Cậu không kìm được nhìn về phía sau, đổi lấy ánh mắt khích lệ của anh hai.
"Em, em muốn đi xem nai tiên, chị có muốn đi cùng em không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)