Biệt danh giám đốc Hạ đặt cho cu Châu là Lâm xù lông, biệt danh cu Châu đặt cho giám đốc Hạ là [Độc thân mà làm ra vẻ] ← ←
Đúng là không liên quan đến anh.
Nhưng vẫn tức.
Mắt không thấy tâm không phiền, khi Lâm Tùy Châu đang định trở về lều, bên tai lại truyền đến giọng nói đáng ghét của Hạ Hoài Nhuận: "Giám đốc Lâm, không phải anh chưa từng yêu đương đó chứ?"
"Giám đốc Lâm, ăn cơm đấy à."
Giọng nói của Hạ Hoài Nhuận đột nhiên xuất hiện suýt chút nữa khiến Lâm Tùy Châu đang gặm hamburger mắc nghẹn, anh vội vàng bưng ly nước trút vào miệng, một dòng mật ong ngọt ngào tràn ngập khoang miệng. Bỗng chốc, sắc mặt Lâm Tùy Châu càng thêm khó coi.
"Gì đấy?"
Sau khi tức giận hỏi một tiếng, anh tiện tay ném nửa cái hamburger còn lại sang một bên.
Hàng mày đẹp của Hạ Hoài Nhuận khẽ nhướng, nở nụ cười: "Giám đốc Lâm làm gì mà bực tức dữ vậy, mặc dù mọi người là quan hệ cạnh tranh về mặt công việc, nhưng mặt ngầm không trở ngại chúng ta làm bạn mà."
Lâm Tùy Châu xem thường hừ nhẹ, từ đầu đến cuối cũng không cho anh ấy một ánh mắt.
Bạn bè ư?
Thương trường như chiến trường, trừ kẻ địch thì chính là kẻ địch, hai chữ "bạn bè" hơi buồn cười, nói ra từ miệng anh ta, càng buồn cười vạn phần.
Anh liếc xéo qua, giọng điệu lạnh nhạt: "Cô ấy là vợ tôi, hy vọng anh cách xa cô ấy ra một chút."
Hai chữ ghen ghét lộ liễu viết trêи mặt Lâm Tùy Châu, không che lấp chút nào.
Lâm Tùy Châu không phải kẻ ngu, lúc nào anh ta cũng vô duyên vô cớ xuất hiện bên cạnh Giang Đường, một lần là bất ngờ, nhiều lần là mưu tính trước. Cùng là đàn ông, anh biết rõ trong lòng Hạ Hoài Nhuận nghĩ gì.
"Giám đốc Hạ anh tuấn tiêu sái, sự nghiệp thành công, phụ nữ bên cạnh thế nào mà chẳng có, cần gì khổ sở theo đuổi người đã có chồng, nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt anh cũng khó xem." Lâm Tùy Châu cười mỉa, trong con ngươi đen láy là sự trào phúng nồng đậm.
Vẻ mặt Hạ Hoài Nhuận không thay đổi: "Khổ sở theo đuổi người đã có chồng thì không còn gì để nói, nhưng..." Anh ấy nói đầy sâu xa: "Theo đuổi tiểu tiên nữ độc thân chắc được nhỉ?"
Sắc mặt Lâm Tùy Châu đột nhiên sầm xuống, anh bỗng nhớ đến cô bé Hạ La lúc nãy, chắc cô bé đã nói tin tức hai người ly hôn cho Hạ Hoài Nhuận.
Đứa nhỏ thật đáng ghét!
"Anh đã ly hôn với Giang Đường, nên đừng xen vào cuộc sống riêng của cô ấy."
Lâm Tùy Châu cắn răng: "Liên quan gì đến anh?"
Hạ Hoài Nhuận nhíu mày: "Vậy lại liên quan gì đến anh?"
"..."
Im lặng.
Vừa nghe lời này, Lâm Tùy Châu bật cười, ánh mắt nhìn Hạ Hoài Nhuận tràn đầy khó hiểu: "Một người chưa lập gia đình như anh hỏi người có con trai, con gái thành đôi tôi đây là đã yêu đương hay chưa à?"
Vấn đề này quá buồn cười, giống như hỏi một người giết lợn có từng ăn thịt lợn chưa vậy.
Hạ Hoài Nhuận nói: "ȶìиɦ ɖu͙ƈ và tình cảm là tách biệt, cho dù bây giờ anh có cả con trai, con gái, cũng không đại biểu cho anh từng yêu đương."
Lâm Tùy Châu: "Ha."
Trào phúng tràn đầy.
"Trước đây tôi nói trước như vậy, có phải anh giận lắm không?"
Lâm Tùy Châu: "Ha ha."
Hạ Hoài Nhuận vỗ bờ vai của anh, ánh mắt nhu hòa: "Giám đốc Lâm, xin đừng ôm địch ý với tôi, đối với Giang Đường, tôi chỉ thưởng thức đơn thuần thôi, không có ý khác, trước đây là trêu anh chơi thôi."
Lâm Tùy Châu hất tay Hạ Hoài Nhuận, lạnh lùng dị thường chui vào lều trại.
Hạ Hoài Nhuận ngồi xổm bên ngoài trại, tiếp tục trêu chọc Lâm Tùy Châu: "Nhưng hỏi thật, anh thật sự chưa từng yêu đương à?"
"Mắc mớ gì tới anh!"
Rốt cuộc, anh không nhịn được nổi giận lên tiếng.
Hạ Hoài Nhuận nở nụ cười hì hì, cảm thấy tổng tài bá đạo này không giống với những tổng tài bá đạo khác lắm, dễ dàng xù lông giống như đứa trẻ.
"Nếu như anh thích cô ấy thì theo đuổi cô ấy đi, để cô ấy biết tâm ý của anh."
"Giang Đường là người phụ nữ mạnh mẽ, cô ấy mạnh mẽ thì anh không thể mạnh mẽ hơn cô ấy, anh phải nhận sai, làm nũng một cách thích hợp, anh cũng phải hiểu cho cô ấy, bao dung cô ấy."
Lâm Tùy Châu nhíu mày, tinh tế lắng nghe lời của Hạ Hoài Nhuận, vậy mà lại cảm thấy... hơi có lý.
Anh cẩn thận mở cửa lều, ánh mắt cảnh giác: "Anh nói những chuyện này với tôi làm gì?"
Anh ấy đưa tay về phía anh: "Chúng ta hợp tác đi, nếu vẫn đấu đá thì không có bất kỳ chỗ tốt nào cho hai nhà chúng ta, cũng chỉ có phe khác ngư ông đắc lợi."
Ý Hạ Hoài Nhuận là Tụ Quang.
Cho đến nay, công ty điện ảnh Kỳ Tích và giải trí Hoa Thiên chưa từng có bất kỳ giao du nào, nghệ sĩ của Hoa Thiên sẽ không tham gia vào các kịch bản của Kỳ Tích, công ty điện ảnh Kỳ Tích cũng sẽ không sử dụng tài nguyên của Hoa Thiên, hai nhà bất hòa chưa bao giờ là bí mật.
"Dựa vào gì mà tôi phải đồng ý?"
Anh ấy lại cong môi: "Chỗ tôi có một bí mật, anh muốn nghe không?"
Ánh mắt Lâm Tùy Châu lạnh lùng, cả buổi chưa đáp.
"Vì nuôi gia đình sống qua ngày, Giang Đường đã làm biên kịch, bộ kịch đầu tiên của cô ấy ký hợp đồng ở chỗ tôi."
Kịch.
Lâm Tùy Châu hít sâu một hơi, đáy lòng kinh ngạc.
Anh biết vợ mình nhiều năm, trừ học vũ đạo mấy năm, về sau cô cũng không có tài nghệ khác. Sau khi kết hôn thì an tâm làm bà chủ nhà giàu, thế mà bây giờ lại... đi làm biên kịch??? Còn đi tới chỗ đối thủ một mất một còn làm?
Lâm Tùy Châu giận dữ một trận, anh cảm thấy Giang Đường hoàn toàn không tin tưởng anh, nếu cô muốn quay phim, anh có thể quay cho cô một trăm bộ!
Hạ Hoài Nhuận tiếp tục dụ dỗ Lâm Tùy Châu: "Loại công việc này dù sao cũng phải tiếp xúc với minh tinh, nghệ sĩ, anh nghĩ thử xem, Giang Đường xinh đẹp như vậy, sẽ có bao nhiêu người theo đuổi? Nếu hai nhà chúng ta hợp tác, tôi có thể trông chừng giúp anh, anh cũng có nhiều con đường tiếp cận Giang Đường hơn, không chỉ giới hạn trêи người con cái."
Hạ Hoài Nhuận nói không sai chút nào.
Hiện giờ anh có liên hệ với vợ cũ, là bởi vì con, mấy lần lên giường đều do anh mặt dày mày dạn, nhõng nhẽo đòi hỏi mới có được, đợi con lớn hơn chút nữa, đợi cô có đối tượng trong lòng, anh thật sự sẽ không còn cơ hội.
Mặc dù hơi không muốn thừa nhận, nhưng... Lâm Tùy Châu quả thực động lòng với vợ cũ.
Anh không muốn để cô thuộc về người khác.
Lâm Tùy Châu ngước mắt, bất đắc dĩ đưa tay mình qua, sau khi hai tay chạm nhau một cách qua quýt, anh lại nhanh chóng rút ra, chùi tay lên quần đầy ghét bỏ.
Hạ Hoài Nhuận thấp giọng nở nụ cười, lấy điện thoại đăng ký weibo, sau khi theo dõi Lâm Tùy Châu, nói: "Anh theo dõi lại đi, còn nữa, chúng ta add wechat nhé?"
Lâm Tùy Châu lục lọi lấy di động, lượt theo dõi ít ỏi trêи weibo tăng thêm một con số, lại mở wechat, quét mã thêm bạn bè.
"Buổi tối có muốn ăn thịt nướng cùng không?"
Lâm Tùy Châu tùy ý đáp một tiếng, hơi nâng mắt: "Vậy... Giang Đường dùng tên thật hay tên khác?"
"Sau này sẽ nói cho anh biết." Hạ Hoài Nhuận cong ngón tay gõ xuống trán của người đàn ông, xoay người đi tìm bé cháu gái bị lạnh nhạt đã lâu.
*ủa*
Sau khi trải qua hỏa hoạn, Hạ Hoài Nhuận đã nghĩ thông suốt.
Dù thế giới hư cấu thì thế nào, nếu tồn tại thì chính là chân thật, anh phải kinh doanh công ty điện ảnh này thật tốt, càng cố gắng nuôi nấng Hạ La trưởng thành, cũng phải cẩn thận chỉ bảo Lâm Tùy Châu, không để cho anh đi vào con đường sai trái, tuy bây giờ rất nhiều chuyện đã thay đổi, nhưng nếu Lâm Tùy Châu vì Giang Đường giận chó đánh mèo lên anh, sau này phá hủy công ty điện ảnh Kỳ Tích, vậy thì không dễ xử lý.
Rất nhanh, có cư dân mạng hóng hớt chú ý đến Lâm Tùy Châu và Hạ Hoài Nhuận, nhất thời, một đám người tưởng rằng bị mù tập thể, xác nhận mấy lần mới phát hiện không sai.
[Không nghĩ ra ID: #Hạ Hoài Nhuận và Lâm Tùy Châu theo dõi nhau# Tình huống gì vậy trời??? Lẽ nào tôi xem điện thoại nhiều quá nên mắt xảy ra vấn đề rồi?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)