Tên cao gầy đã ôm đầu ngã xuống đất không dậy nổi, chỉ còn tên mập với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
A Vô nắm chặt viên gạch dính máu, trêи mặt như kết băng sương.
Hai tên đó ngã xuống đất, đau đớn rêи rỉ, đâu còn thấy được sự hung hăng lúc trước.
A Vô thu mắt, giọng nói lạnh lùng như băng: "Trẻ con giết người không phạm pháp."
Sự nghiêm túc của cậu đã dọa tên mập và tên cao gầy, hai ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
Một tay tên mập ôm mũi, một tay nâng tên cao gầy chảy máu trán, thân thể run rẩy muốn chạy về ngay lập tức.
"Đợi đã."
Lưng hai tên nọ cứng đờ, dừng chân lại.
"Chúng mày nên nói gì?"
Ánh mắt lạnh lẽo liếc xéo qua, lại khom lưng cầm lấy viên gạch.
Bọn chúng há miệng, giọng đã chứa tiếng khóc nức nở: "Xin... xin lỗi, chúng tôi... không dám nữa."
"Còn gì nữa không? Về nhà nên nói với bố mẹ thế nào?"
Miệng tên mập đầy máu, âm thanh mơ hồ không rõ: "Do chúng tôi... do chúng tôi không cẩn thận?"
"Không cẩn thận à?" A Vô nhíu mày.
"Do hai đứa bọn tôi đánh nhau, nên bị thương!"
"Có liên quan đến những người khác không?"
"Không... không liên quan."
Sơ Nhất nhìn đám thiếu niên ngũ quan non nớt nhưng ánh mắt dữ tợn, lại nhìn mặt mũi Âu Dương sưng vù luôn bảo vệ phía trước cậu.
Cậu siết nắm đấm, ánh mắt bình tĩnh.
Chờ khi ánh nắng vụn vặt lần thứ hai chiếu xuống, ánh mắt của cậu đã thay đổi.
Cậu lại giơ gạch lên, đập vào mặt tên mập, tuy cậu ta đã lùi về sau hai bước nhưng vẫn xui xẻo bị thương ở sống mũi.
Mùi máu tanh tràn ngập chóp mũi.
Thiếu niên gầy gò lảo đảo đứng dậy, vươn ra sau cầm lấy một viên gạch ở góc tường, cậu từng bước từng bước đến gần hai tên thiếu niên đang thực hiện hành vi bạo lực, cuối cùng vung tay lên...
"Bốp!!"
"Đây không phải là thằng con hoang kia à?" Tên cao gầy vểnh mũi lên trời, vẻ mặt xem thường.
Con cái ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng từ bố mẹ, khi Âu Dương còn là hàng xóm của bọn chúng, bọn chúng đã nghe bố mẹ huyên thuyên sau lưng không ít lần, lâu dần, bọn chúng cũng biết Âu Dương là con riêng, một đứa con hoang lén lúc sinh ra với người khác. Nên mỗi lần thấy cậu, chúng đều sẽ châm biếm một phen.
Âu Dương không lên tiếng, cắn môi chuẩn bị vòng qua bọn chúng rời đi.
"Muốn đi hả mày." Tên cao gầy kéo cánh tay nhỏ của Âu Dương lại, từ trêи cao nhìn xuống cậu: "Muốn đi cũng được, mày đến căn tin bên kia mua cho bọn tao hai gói thuốc lá đi."
Âu Dương lại vùng ra: "Tao không có tiền!"
Tên cao gầy rõ ràng không tin: "Tao nhớ bà ngoại mày cho mày tiền mỗi ngày, giờ mày nói với tao mày không có tiền à?"
Âu Dương hung ác lườm hai tên đó một cái, bất giác siết chặt túi, nơi đó chứa năm đồng, là tiền cơm trưa bà ngoại cho cậu.
"Tao không có tiền!"
Cậu lớn tiếng lặp lại lần nữa.
Khi tên cao gầy đang định ra tay cướp tiền thì một tên mập cao lớn phía sau chú ý đến Sơ Nhất co ro ở phía sau, đồng phục cậu chỉnh tề, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đẹp đẽ khiến người khác muốn móc ra. Tên mập lập tức ghen tị với dáng dấp của Sơ Nhất, tiến lên vài bước túm thẳng cổ áo của Sơ Nhất lên.
Ngay sau đó hỏi: "Đây là bạn của mày sao?"
Trong lòng Âu Dương giật thót một cái, vội vàng nói: "Tao không quen biết nó, chuyện này không liên quan gì đến nó."
Hai tên kia liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt xem thường.
"Thả tao ra...!"
"Bọn mày đừng chạm vào tao......!
Sức lực của tên cao gầy và tên mập rất lớn, Âu Dương và Sơ Nhất hoàn toàn tránh không thoát.
Rất nhanh, áo khoác đồng phục bị kéo xuống, tên cao gầy lấy năm đồng trong túi tiền Âu Dương, lại lấy một chiếc kẹp tóc nhỏ tinh xảo trong túi chỗ ngực áo sơ mi của cậu.
Kẹp ngọc hình hoa cúc nhỏ, khúc xạ ra ánh sáng lấp lánh, rực rõ dưới ánh mặt trời yếu ớt.
Đó là Thiển Thiển đưa cho cậu.
"Cái gì đây?"
Tên cao gầy ngắm nghía một lúc, nở nụ cười: "Con gái đeo đây mà, Âu Dương, mày ghê đấy."
Tên mập cười nhạo theo: "Nói không chừng là đồ Âu Dương dùng đấy."
Tên cao gầy cúi người, vỗ vỗ mặt cậu: "Âu Dương, mày cũng tết tóc sao?"
Sau khi bọn chúng cười vài tiếng thì vứt kẹp tóc trêи mặt đất, nhổ bãi nước bọt lên phía trêи, giơ chân, giẫm mạnh lên kẹp tóc.
Âu Dương ngơ ngác nhìn chiếc kẹp tóc nhỏ bị chà đạp, khuôn mặt tươi cười của Thiển Thiển lại một lần nữa hiện lên trong đầu cậu, đó là lần đầu tiên có người tặng quà cho cậu, lần đầu tiên có người kéo tay cậu chơi đùa với cậu, nhưng mà...
Tức giận từ từ xông lên đầu, khuôn mặt tươi cười dữ tợn của bọn thiếu niên khiến cậu mất đi lý trí, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đặt trêи mặt đất. Con ngươi Âu Dương bùng lên sự phẫn nộ mãnh liệt, cậu khẽ cắn răng, đứng dậy nhào tới, dây dưa cắn xé tên cao gầy đang hành hung một trận.
Tên cao gầy bị cậu cắn lỗ tai, đau đến mức kêu to, rất nhanh, tên mập kéo Âu Dương ra, nhấc chân đạp mạnh mấy cái lên bụng cậu.
Cơn đau đớn kịch liệt từ bụng truyền tới nhanh chóng khiến Âu Dương mất đi năng lực phản kháng, cậu cuộn tròn người thành hình con tôm, nét mặt đau đớn nôn khan ra mấy ngụm nước chua.
"Đmm!" Tên cao gầy nổi giận, nắm tóc Âu Dương đập lên tường hai lần.
Cậu ngã trêи mặt đất, cả buổi vẫn chưa trở lại bình thường.
Âu Dương ho khan vài tiếng, dùng cả tay chân bò qua, nắm chặt chiếc kẹp hoa cúc kia như che chở bảo bối.
"Bọn mày đủ rồi." Cả buổi, Sơ Nhất mới phản ứng được, đi tới che chở trước mặt Âu Dương: "Trêи người tôi có tiền, tôi đưa hết cho các người, đừng đánh cậu ấy."
"Cút ngay." Tên mập quăng một bạt tai tới, Sơ Nhất lảo đảo lùi về phía sau vài bước, đặt ʍôиɠ ngã ngồi trêи đất.
Cậu rêи rỉ, nói tiếp: "Bọn mày đừng..."
"Fuck, chảy máu rồi." Tên cao gầy chùi lỗ tay, toàn vết máu đỏ tươi.
Tên đó tức giận chửi ầm lên: "Mày chính là thằng con hoang! Mẹ mày chết rồi, ba mày cũng không cần mày! Con riêng mất mặt không!?"
Sơ Nhất chưa bao giờ gặp phải loại bạo lực học đường này, cũng chưa từng nhận loại ác ý này, khóe miệng cậu run rẩy, lặng lẽ lấy điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát. Nhưng hành động của cậu nhanh chóng bị tên mập chú ý, tên mập đạp tới, đá văng điện thoại, giơ quả đấm lên định đánh lên đầu Sơ Nhất.
Cậu sợ hãi bảo vệ đầu, trong một mảnh đen tối, đau đớn trong suy nghĩ lại không truyền đến.
Sơ Nhất hé mắt, kinh ngạc nhìn Âu Dương che chở cậu sau người.
"Chuyện này không liên quan đến nó, bọn mày để nó đi đi." Âu Dương vén tay áo lên lau máu mũi bị đánh chảy ra: "Bọn mày tùy tiện đánh tao, tao không phản kháng, cũng không mách người khác."
"Cút, mẹ nó ai thèm nghe lời mày!"
Rõ ràng bọn chúng đánh rất mạnh, rồi điên cuồng đá năm, sáu chân lên hai đứa nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


