Giang Đường nhỏ giọng: "Đã xảy ra một chuyện."
Sau khi cô kể sơ lược chuyện đã xảy ra một lần, Lâm Tùy Châu nhíu mày.
"Sao bọn họ tìm tới được?"
Giang Đường lắc đầu.
Lâm Tùy Châu liếc xéo qua, giọng điệu bình tĩnh: "Hệ thống an ninh của chung cư này thật có vấn đề, người vớ va vớ vẩn gì cũng vào được."
Lời này vừa nói ra, đối phương liền nổi giận.
"Anh nói ai vớ va vớ vẩn đấy? Các người làm chuyện thất đức còn sợ bọn tôi tìm đến ư?!!"
Hai nhà bọn họ ở lầu trêи lầu dưới, thường ngày quan hệ rất tốt, hôm nay hai tên nhóc về nhà bị thương khắp người, hỏi nguyên nhân lại nói là đánh nhau, không phải nói chơi đó chứ? Bọn họ ép hỏi một lúc mới biết nguyên nhân.
Sau khi tìm người nghe ngóng thì biết người đi bên cạnh Âu Dương là ai, tìm đến nhà cậu cũng là chuyện trong phút chốc.
Người phụ nữ béo liếc Lâm Tùy Châu từ trêи xuống dưới, khí chất anh phong độ, trang phục toàn thân có giá trị không nhỏ, vừa nhìn đã biết không phải nhân viên làm công ăn lương bình thường.
"Ông là bố nó à?"
"Ừ."
"Con trai của ông dùng gạch đánh con trai tôi bị thương, chuyện này tính thế nào?"
Rõ ràng là bà ta muốn lừa một mớ lớn.
Tầm mắt Lâm Tùy Châu lướt qua Sơ Nhất và Âu Dương, khi chạm đến ánh mắt của anh, hai cậu nhóc cùng nhau cúi đầu.
"Lâm Sơ Nhất, con ra tay ư?"
Sơ Nhất gật đầu: "... Vâng."
Anh hỏi: "Do con đánh trước?"
Sơ Nhất lại lắc đầu: "Bọn họ đánh trước."
Anh tiếp tục hỏi: "Nguyên nhân?"
Sơ Nhất trả lời: "Bọn họ đòi tiền Âu Dương để mua thuốc lá, bọn con không cho, thế là bọn họ kéo tụi con vào trong hẻm đánh, nên con mới ra tay."
"Tốt lắm." Lâm Tùy Châu hài lòng nở nụ cười, thu mắt lại: "Nhưng đáng tiếc."
Đối phương ngẩn ra, chỉ nghe anh nói: "Con tôi đánh hơi nhẹ, nếu không nửa đời sau của các người cũng không cần lo."
Cả buổi, bọn họ mới hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Lâm Tùy Châu, khuôn mặt xoắn suýt, im lặng một lúc lâu.
"Bọn nó là trẻ con, vẫn chưa hiểu chuyện, nhưng các người là người lớn, nên có trách nhiệm gánh vác. Về việc Sơ Nhất gây tổn thương cho bọn nó, đương nhiên tôi sẽ trả một số tiền bồi thường nhất định. Nhưng mà... bọn nó nói năng nhục mạ, ra tay đánh đập, chuyện này tính sao?"
Thân hình Lâm Tùy Châu thẳng tắp, đôi mắt lạnh lùng, kiêu ngạo nhìn mọi người.
Ánh mắt sắc bén và khí thế không thể che dấu của anh nhất thời dọa hai người đàn ông vạm vỡ, co ro sau lưng vợ, không dám thả một cái rắm nào.
Người phụ nữ mạnh miệng: "Ông, ông có gì chứng minh là con trai của tôi ra tay trước!!"
Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Lâm Tùy Châu mở bàn tay ra: "Sơ Nhất."
Nghe gọi, Sơ Nhất đặt chiếc điện thoại vỡ nát lên tay Lâm Tùy Châu.
Anh cụp mắt tìm kiếm một lượt, sau đó mở đoạn ghi âm.
Phòng khách vang vọng rõ cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ khi đó.
Tiếng chửi bới của bọn nó dồn dập liên tiếp, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng đánh đập, chỉ nghe thôi đã khiến người khác tê cả da đầu.
Giang Đường bất giác ôm Âu Dương, cô biết trẻ con bây giờ trưởng thành sớm, tuổi còn nhỏ tí đã biết hút thuốc, đánh nhau, nhưng không biết ác ý của bọn chúng sẽ đến trình độ này, đến ngay cả một người trưởng thành cũng sẽ không nói ra những lời tục tĩu, tàn khốc một cách dễ dàng như vậy. Thế mà bọn nó đều phát tiết hết lên người một đứa trẻ không chút kiềm chế.
Đoạn ghi âm này vừa phát ra, sắc mặt hai người nhà cũng thay đổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


