Trẻ con không rành thế sự luôn có thể nhanh chóng mở lòng với mọi người, tìm đến những đồng bọn cùng chung chí hướng. Đến ngay cả Sơ Nhất cũng không ngoại lệ, cậu thông minh lại ưa nhìn nên có rất nhiều người muốn làm bạn với cậu.
A Vô nhớ lúc vừa mới lên tiểu học, có một bạn nhỏ ngại ngùng, hướng nội luôn gần gũi với Sơ Nhất, đó là con trai nhỏ của cô chủ nhiệm. Sau này mới biết, đứa nhỏ đó làm bạn với Sơ Nhất do hoàn toàn nghe theo lời của mẹ, bởi vì cô chủ nhiệm biết, chỉ cần kết thân với Sơ Nhất là có thể tiếp cận gia thể khổng lồ sau lưng cậu. Nếu muốn thăng chức, còn không phải là chuyện trong phút chốc sao?
Sau khi biết chuyện, Sơ Nhất đã buồn bã rất lâu, nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn không nhẫn tâm vứt bỏ "người bạn" này. Nhưng A Vô không như thế, cậu ta là mặt tối của Sơ Nhất, chuyện Sơ Nhất không làm được, cậu ta sẽ làm, chuyện Sơ Nhất không nỡ, cậu ta nỡ.
Từ đó về sau, Sơ Nhất không có bạn bè nữa.
Lần này cũng giống như vậy, để tránh về sau cậu thương tâm khổ sở, không bằng vừa bắt đầu cứ chặt đứt phần tình cảm không nên tồn tại này.
Cậu ta không sai, lỗi là do Sơ Nhất quá do dự thiếu quyết đoán.
Lông mi run lên, Sơ Nhất đoạt lại quyền không chế thân thể lần nữa, cậu đứng trêи con đường nhỏ lát đá cuội, nhìn vầng trăng lưỡi liềm trêи đỉnh đầu, vẻ mặt mờ mịt, ký ức trong đầu thiếu mất một khối. Cậu khẽ nhướng mày, lập tức nhận ra A Vô đã xuất hiện.
Trong lòng đột nhiên nảy ra dự cảm không tốt, cậu lấy quyển sổ nhỏ ra, viết: "Vừa nãy anh xuất hiện làm gì?"
[Muốn gặp bạn của em, nhưng hình như cậu ta không thích em.]
"Có ý gì?"
[Cậu ta vứt đồ ăn của em đưa, nói em xem thường cậu ta, cậu ta không muốn tiếp tục gặp em nữa.]
Ôm lòng thấp thỏm, Sơ Nhất mở nắp thùng rác lên. Bên trong, chiếc túi quen thuộc lẳng lặng nằm trong một đống thứ bỏ đi.
Lòng Sơ Nhất chìm xuống, độ cong khóe môi từ từ hạ thấp.
Cậu rũ mắt, im lặng không nói đi về phía nhà.
*ủa*
Đợi khi Sơ Nhất trở lại thì Lâm Tùy Châu đã rời đi, Giang Đường đang tắm rửa cho Lương Thâm trong phòng tắm, cậu cụp vai, thay đổi giày rồi đi vào phòng ngủ.
"Sơ Nhất, con về rồi à?"
"Vâng."
Một âm tiết nhàn nhạt, để lộ tâm tình chua xót và thất lạc.
Giang Đường chợt cảm thấy không đúng, sau khi kéo khăn tắm xuống quấn lung tung trêи người Lương Thâm, cô lau tay đi đến bên cạnh cậu.
"Con không vui sao?"
Sơ Nhất mím môi, nhẹ nhàng lắc đầu.
Giang Đường không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết cậu đang cố nén đau khổ, cô khom lưng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn kia lên, lo lắng hỏi: "Con cãi nhau với Âu Dương ư?"
Cậu lại lắc đầu.
Giang Đường hơi suy tư, nói: "Con đã đồng ý với mẹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải nói cho mẹ biết."
Vành mắt Sơ Nhất đỏ hoe: "Âu Dương không thích con..."
Cô nhíu mày: "Chính miệng cậu ấy nói sao?"
"Â Vô nói cậu ấy ném đồ ăn con đưa, còn nói con xem thường cậu ấy, nhưng con không có..."
Sơ Nhất vô cùng tủi thân, cắn răng, đỏ mắt, muốn khóc lại không dám khóc, dáng vẻ cố nén nước mắt thật khiến người ta đau lòng.
Giang Đường thầm tính toán, đã hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.
Nhật đinh là A Vô gây khó dễ từ bên trong.
Nhưng cô lại không thể nói thẳng với Sơ Nhất là A Vô giở trò.
Sau khi sắp xếp ngôn ngữ lại một lượt, vẻ mặt Giang Đường nhu hòa: "Sơ Nhất, con muốn làm bạn với Âu Dương không?"
"Con vẫn coi cậu ấy là bạn..."
Sơ Nhất không có người bạn nào.
Tuy rằng tình cách Âu Dương táo bạo, học tập không giỏi, làm việc không có tính nhẫn nại, lôi thôi lếch thếch, thích quay cóp, lên lớp thì ngủ, không chú trọng lễ nghi, lại không lễ phép, nhưng cậu ấy rất chân thành, còn bảo vệ em gái cậu thích nhất, nên cậu rất thích cậu ấy.
"Đó là chính miệng cậu ấy nói rằng cậu ấy không thích con, hay A Vô chuyển lời lại cho con?"
"Nhưng mà..."
"Nếu như đến lúc đó Âu Dương vẫn nói không muốn làm bạn với con, vậy con không thể làm gì khác hơn là từ bỏ, nhưng nếu cậu ấy chấp nhận con, vậy sẽ nói lên tất cả những chuyện này chỉ là hiểu lầm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)