Hết chương 52
Bây giờ... điều quan tâm nhất phải là A Vô.
Giang Đường đưa mắt nhìn thời gian, chỉ còn năm giây là nước cảm hóa có tác dụng.
Năm...
Bốn...
Ba...
Hai...
Một...
Khi kim giây dừng lại, Giang Đường đột nhiên cảm thấy cổ họng cứng lại, một giây sau, tim đột ngột ngừng đập.
Chưa kịp ý thức điều gì thì cô đã ngã về phía sau, mí mắt sụp xuống, té thật mạnh.
Giang Đường đột ngột bất tỉnh lập tức dọa ba đứa nhỏ bối rối, đặc biệt là Lương Thâm, cậu trợn trừng hai mắt thất thần.
A Vô đã thay đổi nhân cách từ lâu, cậu lạnh lùng nhìn Giang Đường ngã xuống đất và liếc xéo Lương Thâm, Lương Thiển, bên môi vẽ ra nụ cười: "Em chọc mẹ tức chết rồi."
Chọc mẹ... tức chết?
Sao có thể!!!
Cậu không phải người ngu!
Hai người đưa Sơ Nhất về nhà.
Phía xa xa, Giang Đường nhìn thấy Lương Thâm và Lương Thiển tay trong tay canh ở cửa, đợi sau khi bọn họ xuống xe, hai nhóc con giang hai tay chạy đến.
"Anh hai...!"
Sơ Nhất hai bên trái phải ôm hai đứa vào lòng, cười dịu dàng: "Xin lỗi, lúc nào cũng để hai em chờ anh."
"Anh ra ngoài chơi sao không dẫn em theo?" Lương Thâm nhìn Sơ Nhất, khuôn mặt đầy sự lên án.
Sơ Nhất ngẩn ra, sau đó đáp: "Xin lỗi, lần sau nhất định sẽ dẫn bọn em theo."
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Sơ Nhất, thần kinh căng thẳng của Lâm Ái Quốc cuối cùng cũng được thả lỏng.
Bà thở dài một hơi, lại ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại.
"Bà nội." Sơ Nhất vùng khỏi tay Giang Đường, chạy thẳng đến: "Cháu muốn nói chuyện riêng với bác sĩ tâm lý một lát, sau đó sẽ quyết định có tiếp nhận trị liệu hay không."
Vẻ mặt Lâm Ái Quốc bất ngờ, hoàn toàn không ngờ cậu sẽ nói ra những câu như vậy.
Sau khi suy tư trong thoáng chốc, bà gật đầu: "Được!"
Sơ Nhất cúi đầu, giọng nói chất chứa sự hổ thẹn sâu sắc: "Cảm ơn bà! Cuối cùng, thật xin lỗi, cháu không nên lén lút ra ngoài!"
Lâm Ái Quốc nở nụ cười, nhéo mạnh khuôn mặt cậu: "Chuyện của cháu đâu là gì! Lúc trước bố cháu bị bà đánh vào ʍôиɠ, một mình nó chạy đến gầm cầu nhặt ve chai. Vì rất giỏi cướp mối làm ăn của người ta, nên cuối cùng bị ông lão nhặt rác gần đấy bắt về."
Cảm nhận được ánh mắt bất ngờ của Sơ Nhất, sắc mặt Lâm Tùy Châu lập tức đông cứng: "Mẹ, đừng nói những chuyện này với trẻ con, mất mặt lắm..."
Chuyện này đã qua mười mấy năm, sao bà còn nhớ chứ?
"Cũng không phải chuyện gì mất mặt! Làm dáng vẻ xấu hổ cái gì!" Sau khi lườm anh một cái, Lâm Ái Quốc thong thả đứng dậy: "Mẹ đi ngủ một lát, bữa tối cũng không cần gọi mẹ đâu."
Đợi bà đi, Giang Đường lấy khuỷu tay huých anh, cười ranh mãnh: "Nhặt ve chai ở gầm cầu à?"
"..."
Anh im lặng.
Khi còn bé, Lâm Tùy Châu có chút không thích bị quản lý, hướng nội, lòng tự trọng cao, không chịu được bất kỳ sự sỉ nhục nào từ người khác. Tính cách Lâm Ái Quốc cố chấp, cách giáo ɖu͙ƈ từ trước đến nay đều đơn giản và khắt khe, bình thường thì buông lỏng, nhưng khi phạm sai thì chịu đòn. Hơn nữa, tính tình Lâm Tùy Châu bướng bỉnh, bà càng đánh anh càng bướng. Nhiều lần lặp lại vòng luẩn quẩn như vậy, đến mức khiến mẹ con hai người có một quãng thời gian rất dài đều trong trạng thái xung khắc như nước với lửa.
Ở thời thiếu niên, sự việc bỏ nhà đi năm, sáu ngày là chuyện rất bình thường. Sau này, anh từ từ lớn lên, cũng dần trưởng thành, không còn ngang bướng với mẹ nữa. Sau đó nữa thì có con, trở thành bố. Khi có Lương Thâm, Lâm Tùy Châu thấy bóng dáng của mình khi còn bé trêи người cậu, nên anh đã không đánh chửi cậu giống như Lâm Ái Quốc, hầu hết thời gian đều buông lỏng, kết quả đã vô tình nuông chiều Lâm Lương Thâm thành tiểu tổ tông.
Vẫn may, Giang Đường đã giúp anh nhận ra sai lầm của mình.
"Đa số trẻ em đều bỏ nhà ra đi, không phải quá lạ lẫm." Lâm Tùy Châu nhìn về phía Giang Đường: "Khi còn bé, cô chưa từng bị đánh sao?"
Giang Đường vò đầu suy nghĩ một chút. Trước đây, khi ở cô nhi viện, cô bị đánh là chuyện thường xuyên, nhưng có đứa trẻ nào ở cô nhi viện dám bỏ trốn. Lúc còn bé nguyên chủ cũng không hạnh phúc lắm, cô hời hợt nói: "Không bị đánh mới là lạ, dẫu sao cũng không ai thương, không ai yêu!"
Trêи mặt cô tràn ngập sự thờ ơ, nhưng chính vẻ mặt tùy ý quá mức này lại làm cho Lâm Tùy Châu cảm nhận được nỗi đau đớn, khổ sở không tên.
"Nếu như em đồng ý, chúng ta có thể..."
Còn chưa dứt lời, Giang Đường đột nhiên vòng qua anh đi lên lầu.
Nhìn bóng lưng cao gầy của người phụ nữ, Lâm Tùy Châu nhíu mày, cảm thấy mình hơi ngốc.
Giang Đường gõ cửa phòng Lâm Ái Quốc, chờ sau khi bên trong truyền đến tiếng nói cô mới mở cửa bước vào.
"Có chuyện gì sao?"
"Dạ có." Cô kéo ghế tựa qua, ngồi xuống bên cạnh bà: "Trước đó con gặp mẹ ở bệnh viện hai lần, con muốn xác nhận lại đó có phải mẹ không?"
Lâm Ái Quốc cau mày nghĩ một lúc, nhẹ nhàng gật đầu: "Mẹ từng đến bệnh viện hai lần, một lần làm kiểm tra sức khỏe, một lần lấy kết quả."
Giang Đường có chút sốt sắng hỏi: "Vậy mẹ không sao chứ ạ?"
"Mẹ thì có thể có chuyện gì!" Bà nở nụ cười: "Được rồi, đừng nghi thần nghi quỷ, mau ra ngoài đi, mẹ muốn ngủ."
"Vậy mẹ nghỉ ngơi đi nhé!"
Giang Đường nhận được câu trả lời thì thở phào nhẹ nhõm, xoay người ra khỏi phòng.
Nhìn cửa phòng đóng chặt, nụ cười trêи mặt Lâm Ái Quốc từ từ vụt tắt. Bà kéo ngăn kéo, lấy một bức ảnh từ bên trong, ảnh chụp ố vàng theo năm tháng, ba người lớn tuổi trêи hình đang cười xán lạn.
Lâm Ái Quốc đưa tay chạm vào khuôn mặt đẹp đẽ của cô gái, thì thầm: "Châu Châu rất tốt, con dâu cũng trở nên rất tốt. Cậu sinh ra một đứa con trai tốt, nhưng đáng tiếc..."
Sau khi thở dài thườn thượt, bà ôm tấm ảnh nhắm mắt.
Mặc dù mỗi ngày sống một cách vô tâm, nhưng vẫn không được ngăn vật đổi sao dời, năm tháng trôi đi...
*ủa*
Ngày hôm sau, mưa nhẹ.
Bên ngoài xám xịt và u ám, cả nhà đều chờ bác sĩ tâm lý trong phòng khách.
"Ông chủ, bác sĩ Thư đã tới."
Người đàn ông vừa đến bị nước mưa làm ẩm ướt, quản gia tự nhiên cầm lấy chiếc ô đen trêи tay anh ta, sau đó chậm rãi lùi về phía sau.
Giang Đường lẳng lặng đánh giá người trước mắt. Anh ta gầy gò, cao hơn Lâm Tùy Châu vài centimet, áo sơ mi anh ta sạch sẽ ngay ngắn, mái tóc chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, làn da khá trắng, khuôn mặt lạnh nhạt, dáng vẻ cấm ɖu͙ƈ của đóa hoa lạnh lùng.
"Chào anh Lâm, tôi tên Thư Vọng."
"Thư Vọng là cháu trai của chiến hữu của mẹ, trước đó tốt nghiệp đại học Stanford, không có gì phải nghi ngờ về sự chuyên nghiệp của cậu ấy nữa."
Lúc đầu, Thư Vọng làm tư vấn tâm lý cho tội phạm, sau khi về nước thì thành lập phòng làm việc tư nhân. Hôm nay đến đây, hoàn toàn là do nể mặt Lâm Ái Quốc, dù sao anh ta cũng hiếm khi tiếp nhận bệnh nhân là trẻ em.
"Mẹ..." Sơ Nhất hơi sợ, cậu rụt người trong lòng Giang Đường.
Giang Đường ôm chặt cậu: "Thật ngại quá, nó hơi hướng nội." Lại tiếp: "Tôi là mẹ của nó, Giang Đường."
"Chào cô." Thư Vọng lạnh nhạt liếc nhìn, nhưng rất tuân thủ lễ nghi, giữ quy củ không nhìn cô thêm lần nào.
"Sơ Nhất muốn nói chuyện riêng với anh một lúc."
"Tôi cũng có ý đó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


