Cô vốn cho rằng có thể mượn cơ hội này để Sơ Nhất biết được mức độ nguy hiểm khi bỏ nhà đi, từ đó ngoan ngoãn chủ động về nhà. Đến lúc ấy cô lại phối hợp với những người khác giả vờ không biết chuyện cậu bỏ đi, cho đứa trẻ một nấc thang bước xuống, chờ sau khi trấn an xong thì cởi bỏ khúc mắc của Sơ Nhất.
Kết quả...
Hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của cô!
Cô tuyệt đối không ngờ Sơ Nhất khôn khéo đến mức dẫn cô đến đồn cảnh sát!
Làm sao bây giờ?
Tác dụng của thuốc thu nhỏ chỉ kéo dài một giờ, bây giờ đã hơn 50 phút trôi qua, cô còn nhiều nhất là 10 phút. Nếu lúc này không trốn thoát, vào đến đồn cảnh sát thì chắc chắn không thể ra ngoài, đến khi đó hai chữ lạnh lẽo sẽ dành cho chính mình.
"Vậy... bạn nhỏ, người nhà của cháu đâu?" Anh cảnh sát cúi người xuống, đối diện với tầm mắt của Sơ Nhất.
Sơ Nhất sững sờ, không chờ cậu suy nghĩ nên trả lời thế nào, Giang Đường đã nghĩ ra biện pháp.
Ngón tay nhỏ bé của cô chỉ về phía Sơ Nhất, lớn tiếng nói: "Chú cảnh sát, anh trai này bỏ nhà ra đi."
Sơ Nhất chớp mắt, khá ngạc nhiên.
"Cháu muốn khuyên anh ấy về nhà nhưng anh ấy không chịu."
"Cháu..."
Sơ Nhất nhíu mày nghĩ một lúc, lại đật đầu.
Bây giờ thời gian không còn lại bao nhiêu, nhất định phải tranh thủ từng giây từng phút. Giang Đường cố nén ý cười hiện trêи khóe miệng, vẻ mặt không chút xao động lùi về phía sau vài bước: "Vậy chú cảnh sát ơi, phiền chú đưa anh trai về nhà, cháu phải về nhà ăn cơm rồi, tạm biệt chú cảnh sát."
"Được, cháu cũng đi đường cẩn thận." Đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia, gương mặt cảnh sát trẻ tuổi lộ ra nụ cười nuông chiều. Sau khi thấy Giang Đường đi xa, anh ta mới bừng tỉnh: "Chờ đã..."
Cứ cảm thấy có nhiều chỗ không đúng lắm nhỉ???
*ủa*
Sau khi có thể thoát thân, Giang Đường phát huy sức mạnh lúc tham gia chạy cự li 800 mét của mình, chạy đến chỗ đậu xe giống như lốc xoáy, cũng may xe cách đồn cảnh sát không xa, nếu không thì phiền phức lớn rồi.
Một giây sau khi cô vào xe và cởi quần áo, cơ thể nhanh chóng lớn lên. Giang Đường chuyển động nhanh nhẹn mặc quần áo, bỗng nhớ đến khuôn mặt nhỏ dại của Sơ Nhất, khuôn mặt vẽ ra một nụ cười.
Há, mẹ cậu vẫn là mẹ cậu!
Để đấu với cô thì vẫn còn non lắm!
Bây giờ chỉ cần chờ cảnh sát gọi điện thoại, tiếp theo đợi vài phút rồi qua đó.
Đang nghĩ thế thì chuông điện thoại vang lên.
Giang Đường bấm kết nối: "Xin chào!"
"Chào cô, xin hỏi là cô Giang Đường phải không?"
"Đúng vậy!"
"Chúng tôi gọi từ đồn cảnh sát đường Đông Thanh. Cô có tiện đến đây một chút không? Con trai của cô đang ở đây."
"Được, tôi đến ngay!"
Cúp điện thoại, Giang Đường nhanh chóng liên hệ Lâm Tùy Châu.
Sau hai tiếng "tút tút", giọng nói trầm thấp của người đàn ông xuyên qua loa truyền đến tai cô: "Tôi đã tìm thấy Sơ Nhất rồi..."
"Tôi biết nó ở đâu rồi!" Giang Đường ngắt lời anh: "Anh cứ ở nhà chờ là được, sau khi tôi đón Sơ Nhất về thì đừng nói gì cả, cũng đừng trách mắng nó, nhân tiện bảo bọn Tiểu Cao giữ kín miệng, vờ như không biết gì hết. Anh có thể làm được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)