"Em tên gì nhỉ?"
Giang Đường nhanh trí lên tiếng: "Mễ Đường, anh thì sao?"
"Anh tên Lâm Sơ Nhất."
"Tên anh thật hay!"
Nghe cô nói vậy, cậu bé trước mắt lần đầu nở nụ cười, cậu nhỏ giọng nói: "Tên của em trai, em gái còn hay hơn. Bọn nó một người tên là Lương Thâm, một người tên là Lương Thiển, lấy từ trong thơ, nghe tên cũng giống người một nhà."
Thiếu niên nhạy cảm, đối với tên cũng sẽ tính toán chi li.
Lòng Giang Đường khẽ rung động, giọng nói vừa êm dịu vừa ngọt ngào: "Không phải đâu, tên của anh rất đặc biệt, có một không hai!"
Sơ Nhất cười khúc khích, tiến lên chủ động kéo tay cô: "Đi thôi, anh đưa em về nhà."
"Ớ?"
Sơ Nhất dắt cô, vừa đi vừa nói: "Bỏ nhà đi không tốt, em đáng yêu như thế, lỡ bị người khác bán đi thì sao?"
Giang Đường cẩn thận hỏi: "Vậy còn anh??"
"Đưa em về trước quan trọng hơn."
"..."
Thật sự khôn khéo.
*Truyện được đăng trêи Facebook: Ổ của Greeny và Mều*
Đi khỏi ngõ nhỏ, Sơ Nhất nắm chặt Giang Đường, hỏi: "Nhà em ở đâu?"
"Bên chung cư Tinh Đô."
Chung cư Tinh Đô gần với chung cư Hạnh Phúc, nếu tiếp tục nhân cơ hội dùng Mễ Đường tiếp cận với Sơ Nhất cũng không khiến cậu nghi ngờ.
Sơ Nhất gật đầu: "Năm nay em mấy tuổi rồi?"
"Năm tuổi."
"Bố mẹ thì sao, bọn họ đang làm gì?"
Cậu nhóc này hỏi rất đầy đủ, nếu không biết còn tưởng rằng đang kiểm tra hộ khẩu đấy, nhưng Giang Đường vẫn đáp đàng hoàng: "Mẹ không đi làm, bố là thầy giáo."
"Ồ!" Sơ Nhất ngẩng đầu nhìn biển báo giao thông, đến ngã tư đường thì dừng lại, chờ sau khi đèn xanh sáng lên cậu đi mới tiếp: "Lúc nào bố cũng đánh em sao?"
"Chỉ... chỉ một lần hôm nay."
"Thế à..."
Đột nhiên, Sơ Nhất dừng lại.
Giang Đường quay đầu nhìn thì phát hiện bọn họ đang đứng ở trước cổng đồn cảnh sát.
"Bạn nhỏ, các cháu gặp khó khăn gì sao?"
Sơ Nhất ưỡn thẳng ngực, cậu không ngu ngốc đâu nhé! Kênh pháp luật đã thông báo nhiều lần rằng bọn buôn người luôn lợi dụng trẻ em để lừa bán trẻ em. Bé gái đáng yêu như cô sẽ làm cho người khác mất phòng bị, mượn đủ loại chiêu trò lừa gạt trẻ em về nhà, sau đó bán đến vùng núi hẻo lánh.
May thay, cậu rất cảnh giác, không dễ dàng bị lừa gạt. Nếu như là Lương Thâm, chắc hẳn đã bị dụ rồi.
Hết chương 50.
Sau khi nói chuyện với Lâm Ái Quốc xong, Giang Đường mới phát hiện bóng dáng Sơ Nhất đã biến mất.
Cô lên lầu tìm một vòng, rồi tìm khắp quanh sân, khi hỏi Lương Thâm cậu lại nói Sơ Nhất đến phòng sách.
Giang Đường lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng đến trước mặt Lâm Tùy Châu: "Có lẽ Sơ Nhất đã nghe chúng ta nói chuyện."
Chỉ có nguyên nhân này mới có thể khiến cậu bỏ đi không chút do dự.
Tâm tư Sơ Nhất nhạy cảm như vậy, nghe thấy người lớn nói chuyện rất dễ suy nghĩ lung tung. Có lẽ cậu cho rằng... gia đình không cần cậu nữa.
Giang Đường càng nghĩ càng loạn: "Tôi ra ngoài tìm xem!"
"Chờ chút!" Lâm Tùy Châu kéo cánh tay cô lại: "Đồng hồ trêи tay Sơ Nhất có chức năng định vị, tôi nhờ người đi kiểm tra thử."
Cô gật đầu: "Được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)