Giang Đường mở mắt, nắng ấm rực rỡ.
Cô trở mình, phát hiện mình đang nằm trong lòng người đàn ông. Cô nhìn vết tích chói mắt trước ngực anh thì lập tức nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra hôm qua.
Cô nam quả nữ, đêm khuya say rượu, bây giờ thân thể trần như nhộng, cùng ngủ một giường, rõ ràng đã xảy ra chuyện.
Nếu nhớ không lầm, tối hôm qua chính là cô cưỡng ép.
Đột nhiên Giang Đường hơi đau đầu, thầm cảm thấy có chút không ổn.
Lúc này, ở trong nhà người khác, thừa dịp người ta say rượu làm việc xằng bậy một phen. Không ổn không ổn, thực sự không ổn!
Đang khi tĩnh lặng, bên cạnh truyền đến tiếng động sột soạt, hàng mi anh run rẩy, từ từ tỉnh dậy.
Giang Đường nhìn sang, nhỏ giọng hỏi: "Tỉnh rồi à?"
"Ừm." Lâm Tùy Châu cảm thấy chưa tỉnh táo, anh dụi mắt, mơ mơ màng màng tìm chỗ đồng hồ.
"7 giờ rồi."
"Ừm..."
Giang Đường khẽ cắn răng, lí nhí nhắc nhở:" Hôm qua...?"
Hôm qua?
Cuối cùng, Lâm Tùy Châu cũng tỉnh ngủ, anh cảnh giác nhìn về phía Giang Đường, vô thức kéo chăn trêи tay về phía người mình.
Giang Đường gãi đầu: "Anh uống say, tôi cũng uống hơi say, nên..."
Lâm Tùy Châu cau mày, đôi môi mím chặt: "Em đã làm gì tôi?"
Câu hỏi của anh càng khiến Giang Đường chột dạ hơn, cực kỳ căm ghét bản thân mình đêm qua. Bị nam sắc mê hoặc là không ổn, không nên bị đóa hoa Bá Vương này mê hoặc, nhưng sự việc đã xảy ra rồi cũng không thể giả vờ như chưa có chuyện gì.
Hàng mi anh run rẩy, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy sự ngạc nhiên: "Tôi chỉ đáng giá 1000 đồng à?"
Giang Đường cũng nói: "Giám đốc Lâm, anh đừng xem thường bản thân! Đây là tâm ý của tôi chứ không phải tiền ngủ với anh."
"Fuck!" Lần đầu tiên anh chửi thề, biểu cảm tức giận nho nhỏ khiến Giang Đường cảm thấy thật gợi cmn cảm.
Vẫn may, cô Giang khống chế được thú tính của mình.
"Anh không muốn thì thôi vậy!"
Vừa định cất ông Mao (1) vào bóp tiền, một đôi tay với khung xương mảnh khảnh xẹt ngang qua, giật lấy xấp tiền.
(1) Ông Mao: Tiền Trung Quốc in hình Mao Trạch Đông
Anh cụp mắt, ngón tay nhanh chóng đếm tiền: "900, thiếu một tờ."
Dứt lời, anh xòe tay, khuôn mặt không cảm xúc: "Đưa tôi!"
Mí mắt Giang Đường giần giật, lúc này mới nhớ 100 đồng trong ví tối qua mình đã dùng để đi taxi. Nhìn lòng bàn tay dày rộng, Giang Đường cam chịu lục lọi bóp tiền. Cô lấy ra một tờ 10 đồng trước, lại moi ra một tờ năm đồng lẻ nhăn nhúm, cuối cùng là một đồng tiền xu không biết để bên hông túi từ đời nào.
Giang Đường cầm một nắm tiền lẻ, nụ cười hơi lúng túng: "Ấy... Hay là lần sau tôi đưa cho anh, tôi không đủ tiền đi taxi rồi."
Lâm Tùy Châu cười lạnh: "Nghèo thì đừng học người ta chọc trai!"
"..."
Cô thật lòng muốn trao thành ý mà.
"Phụ nữ đúng là nông cạn!"
Sau khi ném lại một câu châm biếm, Lâm Tùy Châu tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi vào phòng tắm.
Trêи cặp ʍôиɠ anh in dấu răng màu xanh tím, đó là dấu hôm qua Giang Đường đã cắn. Bởi vì ʍôиɠ anh đẹp, vừa đàn hồi lại vừa co giãn khiến cô bỗng chốc không thể kiềm chế...
Không biết anh có phát hiện không...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


