Bịch!
Tim bỗng đập mạnh lên từng chút.
Ý thức lập tức trở về.
Cô hé mắt, chạm phải một đôi mắt sưng đỏ khóc thút thít.
Là Lương Thâm.
Giang Đường bình tĩnh quan sát, muốn nói chuyện nhưng không phát ra được âm thanh nào, muốn nhấc tay thử nhưng cũng không nhúc nhích được.
Có ý thức nhưng thân thể vẫn cứng đờ, cứ như đã chết vậy.
"Mẹ..." Thấy cô tỉnh lại, Lương Thâm lập tức ngừng khóc, đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên.
Mẹ của cậu thật sự sống lại rồi!
Thiên sứ nghe được lời cầu nguyện của cậu rồi!
Niềm vui to lớn hoàn toàn bao phủ lấy cậu, Một giây sau, Lương Thâm vươn người ra ngoài, thông báo tin tức này cho em gái và anh trai của mình: "Mẹ sống lại rồi....!"
"Thiển Thiển, mẹ đã tỉnh lại rồi...!"
"Mày mau để anh hai tao trở về!! Mẹ của tao sống lại rồi!!!"
A Vô đang chuẩn bị gọi xe cứu thương bèn yên lặng đặt điện thoại xuống.
Lương Thiển chớp chớp mắt, chùi nước mũi tèm lèm, giọng điệu non nớt nói với Lâm Tùy Châu ở đầu dây bên kia: "Không cần bố nữa! Bố không phải hoàng tử của mẹ, bố làm con quá thất vọng rồi!"
Lạch cạch.
Cúp điện thoại.
Lâm Tùy Châu đang họp: ?????
"Mẹ tỉnh rồi! Mẹ tỉnh rồi! Mẹ tỉnh rồi!" Lương Thâm kϊƈɦ động chạy vòng vòng khắp nhà, thậm chí lăn ra lộn nhào hai cái trước mặt A Vô.
A Vô: "..."
Bệnh!
"Nụ hôn tình yêu đích thực của anh đã đánh thức mẹ." Vành mắt Lương Thâm vẫn đọng nước mắt, sáng lấp lánh tựa như sao trêи trời: "Thì ra người mẹ yêu thương nhất chính là anh."
Mặt Thiển Thiển ngớ ra, ngỡ ngàng.
"Chỉ có người được mẹ yêu thương tha thiết mới có thể đánh thức mẹ." Lương Thâm vốn cho rằng trong nhà không ai thích cậu, mẹ lại là người ghét sự tồn tại của cậu nhất. Chán ghét thì chán ghét đi, cậu cũng không để ý. Nhưng hôm nay, cậu muốn một lần nữa khẳng định lại vị trí của mình trong lòng mẹ.
Sở dĩ mẹ nghiêm khắc với cậu như vậy, nhất định là rất yêu mến cậu, muốn gần gũi cậu. Nhưng mẹ e dè, không biết làm thế nào để bày tỏ sự thân thiết, chỉ có thể dùng vẻ ngoài hung dữ để che giấu nội tâm của mình. Ôi! Đúng là phụ nữ! Nếu cậu thích một người thì cậu sẽ nói thẳng, còn lâu mới quanh co lòng vòng như vậy.
"Có đúng không?" Thiển Thiển nghiêng đầu, cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
"Chắc chắn là như vậy." Lương Thâm tin tưởng vững chắc suy nghĩ trong lòng mình, tiến lên vài bước ôm Thiển Thiển vào lòng: "Cho dù mẹ thích anh nhất thì em cũng đừng buồn, anh vẫn yêu em nhất."
"... Em không có buồn."
Có điều... có điều... thật sự như vậy sao?
Ba đứa nhỏ lại quay về phòng Giang Đường, cô vẫn không thể nhúc nhích, con ngươi chỉ có thể nhìn chằm chằm lên trần nhà. Sau một lúc Giang Đường mới có thể gắng gượng trở mình.
"Mẹ ơi, mẹ ổn hơn chút nào không?"
Giang Đường hơi hoang mang.
Không phải là cô chỉ ngủ một giấc sao, sao lại tắt thở. Chẳng lẽ... do nước cảm hóa kia?
"Bọn con sắp bị dọa chết, cũng không biết làm gì!" Thiển Thiển mềm mại, dịu dàng nói, lại lên án A Vô: "Anh hai còn muốn đưa mẹ đi hỏa táng."
Đờ mờ!
Nếu cô tỉnh lại trễ chút nữa, có phải là đã vào lò thiêu rồi không?
"Là nụ hôn tình yêu đích thực của con cứu mẹ." Lương Thâm đứng bên giường: "Mẹ, mẹ yên tâm! Sau này con sẽ không để cho mẹ thất vọng đâu!”
"..."
Gì vậy?
Gì gì gì?
Trong thời gian cô "qua đời", rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà có thể khiến tiểu ma vương nói ra lời cảm động lòng người như thế?
Giang Đường vẫn mụ mị, đầu óc hỗn loạn, rối bời.
"Mẹ nghỉ ngơi thật tốt nhé! Con đi mua cơm trưa cho mẹ. Yên tâm đi, con lấy tiền của bố."
"Con cũng đi."
Hai anh em tay nắm tay, lấy tiền lẻ rời khỏi nhà.
*ủa*
Đầu óc Giang Đường trống rỗng. Đột nhiên, cô cảm nhận được một tầm mắt âm u lạnh lẽo quét tới, nhìn lại theo bản năng thì chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của cậu bé kia. Cô bị ánh mắt nhìn chòng chọc đến tê cả da đầu, trực giác cảm thấy không ổn.
Bây giờ cơ thể vẫn chưa di chuyển được, nói chuyện cũng rất khó khăn, nếu như đứa nhỏ này làm gì cô... cô chỉ có thể ngồi chờ chết.
Đang nghĩ ngợi, cánh cửa lại bị đẩy ra, Lương Thâm bước nhanh đến, kéo lấy tay A Vô: "Mày cũng đi cùng bọn tao."
"Buông ra!"
"Tao mặc kệ, tao không cho mày ở cùng mẹ, mày đi với tao!" Lương Thâm rất thô bạo, hai tay kéo chặt ống tay áo cậu ta không buông. A Vô cau mày giãy dụa cả buổi cũng không thể thoát khỏi cậu, cuối cùng cũng đành chịu, căm giận đi theo.
Gian phòng lập tức trống rỗng.
Giang Đường nằm cứng đơ trêи giường như mắc bệnh suy giảm trí tuệ.
Trước tiên, cô mở thông tin cá nhân, ánh mắt quét qua thuộc tính trêи nhân vật.
Họ tên: Giang Đường.
Tuổi: 26 tuổi.
Số dư sinh mệnh: [Trống.]
Trạng thái: Đã chết.
Hai chữ "đã chết" vô cùng nổi bật.
Giang Đường không khỏi há hốc mồm, nhọc nhằn giơ tay xoa xoa ngực. Tim còn đập, mạch đập cũng đông cứng, nhiệt độ hơi lạnh. Chẳng lẽ... cô chết đi sau đó sống lại biến thành cương thi???
Giang Đường gần như bị dọa đến ngây ngốc, không quan tâm được nhiều như vậy, nhảy thẳng vào phòng chat online.
[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Thánh Mẫu, cậu mau ra đây!! Nước cảm hóa cậu đưa có phải là sản phẩm ba không (1) không???!!!]
(1) Sản phẩm ba không thường dùng để chỉ những sản phẩm không có ngày sản xuất, không có giấy chứng nhận chất lượng và không rõ nguồn gốc.
[Thánh Mẫu - Satan: Cô đừng vu khống cho tôi, chúng tôi sản xuất theo tiêu chuẩn đấy! Cô uống rồi hả? Hiệu quả thế nào?]
Vậy mà cô ta còn hỏi hiệu quả thế nào ư?
Khuôn mặt Giang Đường không chút cảm xúc, dùng ý thức trò chuyện với đối phương: [Đã chết rồi! Cậu nói thử xem!]
[Thánh Mẫu - Satan: ????]
[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Tôi uống nước cảm hóa xong thì bất tỉnh nhân sự. Con tôi nói tôi tắt thở, suýt chút nữa là hỏa táng tại chỗ. Bây giờ không cử động được, hệ thống nói tôi ở trạng thái tử vong.]
[Thánh Mẫu - Satan: Cô đã chết rồi sao còn có thể nói chuyện?]
[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: Đúng vậy, tôi đã chết tồi sao còn có thể nói chuyện được.]
[Vua Zombie - Điền Điềm: Đốt điếu thuốc.JPG. Chớ hoảng sợ, hồi đó sau khi tôi chết cũng giống cô vậy, làm quen là được.]
[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: ......]
[Vua Zombie - Điền Điềm: Hay là cô thương lượng với hệ thống đến thế giới của tôi thử xem! Toàn bộ thiên hạ đều là của ông đấy nhá! Ông đây dẫn cô ăn thịt người Tứ Xuyên, uống máu người Thượng Hải, sống cuộc sống cực kỳ sảng kɧօáϊ.]
[Mẹ hiền vợ tốt - Giang Đường Đường: ......]
[Satan - Thánh Mẫu: Bây giờ cô ấy tâm hồn Thánh Mẫu thân thể Satan, vật liệu làm nước thánh trộn lẫn linh hồn đã chết của ác ma. Hai thứ này kết hợp khiến cho nước cảm hóa sinh ra tác dụng phụ, đặc biệt là một người phàm như cô, không chết ngay lập tức là tốt lắm rồi.]
[Thánh Mẫu - Satan: Ôi chao, đúng vậy! Tôi quên mất bây giờ tôi là Satan! Nước cảm hóa đều cho kẻ ác đã chết uống.]
[Thánh Mẫu - Satan: Thẹn thùng.JPG. Thật ngại quá, Đường Đường! Cô không sao chứ?]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


