Vẻ mặt Lương Thiển rất chân thành. Con bé thật sự cầu chúc cho Giang Đường từ tận đáy lòng.
Giang Đường vô cùng cảm động, thế nhưng...
"Con học những điều này ở đâu?"
Lương Thiển: "Phim truyền hình, tên... tên là "Cô bé lọ lem của trồng rau ba đậu" (2)."
"..."
"... ..."
Giang Đường nấu cơm không quá ngon, nhưng vẫn có thể nuốt vào bụng. Mặc dù miệng nói ghét bỏ nhưng rốt cuộc Lâm Lương Thâm không chống cự nổi cơn đói, cậu rầu rĩ ăn một bát cơm.
Sau khi thấy bọn nhỏ ăn xong, Giang Đường lên tiếng: "Bắt đầu từ ngày mai, các con đều phải phụ giúp việc nhà."
"????"
Vẻ mặt bọn nhỏ ngỡ ngàng.
"Chín giờ sáng người giúp việc sẽ đến đây quét nhà, giặt quần áo, vì vậy công việc của các con cũng không nhiều, nhưng còn rửa chén và đồ dùng cá nhân phải thu dọn gọn gàng. Do Thiển Thiển còn nhỏ nên chỉ cần lau bàn, rửa rau giúp mẹ, được chứ?"
"..."
Đương nhiên là không thể!
Việc này quá khó khăn với bọn nhỏ.
Đừng nói rửa chén, từ lúc bọn nhỏ sinh ra đến giờ còn chưa từng đặt chân vào phòng bếp.
*ủa*
Đương nhiên Giang Đường hiểu suy nghĩ của Lương Thâm. Hiện tại, dựa vào tiền tiết kiệm của cô đã đủ cho bọn nhỏ có cuộc sống tốt hơn, nhưng làm vậy thì khác gì trước đây? Chỉ khi để bọn nhỏ tự trải nghiệm cuộc sống chúng mới thấy quý trọng cuộc sống từ tận đáy lòng.
Cô không nghĩ năm tuổi làm việc nhà là không phù hợp.
Sau khi bị bố mẹ vứt bỏ, Giang Đường được cô nhi viện nhận nuôi. Hằng ngày, ngoại trừ nấu ăn, những việc cần làm cô đều làm được.
"Tôi không muốn, bà ngược đãi trẻ em!"
"Mẹ chỉ để con rửa một cái chén, không bắt con làm những việc khác nhé?!"
Lương Thâm khoanh tay trước ngực, xoay đầu chỗ khác không thèm nhìn cô.
Cô nhẹ nhàng: "Lương Thâm, con có muốn sau này được mọi người chào đón không?"
"Bây giờ tôi đã được mọi người chào đón!"
Giang Đường tiếp tục khuyên nhủ: "Vậy con có muốn được chào đón nhiều hơn không?"
Cậu không đáp lời, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Giang Đường nhướn mày, nhẹ nhàng nói: "Bây giờ những bạn nhỏ đều không biết làm việc nhà, nếu Lương Thâm phụ giúp việc nhà, các bạn trong nhà trẻ chắc chắn sẽ cảm thấy con rất lợi hại, cô Lưu cũng cảm thấy Lương Thâm rất xuất sắc."
Lương Thâm đang ở thời điểm mà cái tôi khá lớn, con ngươi cậu xoay tròn. Rửa chén không phải việc gì khó lại còn được khen ngợi, nếu kể ra nhất định các bạn sẽ sùng bái cậu.
Nghĩ vậy, Lương Thâm gật đầu: "Được, tôi đồng ý."
Giang Đường chậm rãi nở nụ cười! Nhóc con mà đòi đấu với cô.
"Chín giờ mỗi ngày các con phải lên giường, trễ nhất là chín giờ rưỡi, buổi sáng sáu giờ phải thức dậy, được không nào?"
Cô cười tủm tỉm nhìn Lương Thâm rồi đẩy một chiếc hộp khác trêи bàn tới: "Đổi thành cái này đi!"
Lương Thâm mở hộp và ngây ra như phỗng. Bên trong đựng... một chiếc điện thoại cũ kỹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


