Đêm đầu tiên ở cùng ba đứa nhỏ chắc chắn không yên ổn.
Giang Đường lo lắng nhân cách thứ hai của Sơ Nhất sẽ làm hại Lương Thâm, cô cũng sợ Thiển Thiển không quen chỗ này.
Chờ sau khi bọn nhỏ lên giường, Giang Đường đi đến trước phòng của hai anh em.
Dù sao đã lâu không ngủ chung với nhau nên bây giờ hai đứa đang ở trêи giường của Sơ Nhất náo loạn thành đoàn. Dáng vẻ vui tươi cười đùa của Sơ Nhất lúc này, Giang Đường chưa từng nhìn thấy.
Thấy Giang Đường đi vào, hai anh em đang đùa giỡn đến mệt mỏi vội vàng dừng lại.
"Ngày mai còn phải đi học, đi ngủ thôi!"
Lương Thâm bĩu môi, cậu tụt hứng bò theo cầu thang lên giường.
Sơ Nhất kéo chăn, đưa cặp mắt đen nhánh nhìn cô.
Giang Đường thoáng liếc mắt lên trêи rồi thuận thế ngồi bên giường: "Hôm nay mẹ sẽ kể cho con nghe câu chuyện "Hoàng tử Than Đen". "
Lương Thâm ở giường trêи khinh thường: "Ấu trĩ!"
Chỉ có con nít mới nghe kể chuyện cổ tích!
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng cơ thể lại thành thật nhích về phía trước.
*ủa*
Giang Đường hắng giọng: "Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi nọ, Đức vua và Hoàng hậu của vương quốc đó rất yêu thương nhau. Năm thứ hai, bọn họ sinh được một em bé..."
Vừa kể Giang Đường vừa len lén liếc nhìn lên trêи. Lương Thâm đang nghiêng nửa người, vểnh tai chăm chú lắng nghe.
"Em bé kia cực kỳ xinh đẹp, tóc và mắt của cậu đen như than, vì vậy Đức vua gọi cậu là Hoàng tử Than Đen. Hoàng tử Than Đen sống hạnh phúc đến năm tuổi. Thế nhưng, một tai nạn không hề báo trước ập đến, Hoàng hậu qua đời..."
Sơ Nhất nhíu mày, cậu lờ mờ cảm thấy câu chuyện này hơi quen tai.
Lương Thâm nhanh chóng quên mất những lời mình nói. Cậu không thể chờ được nâng má lên, khuôn mặt đầy lo lắng: "Hoàng Tử Than Đen phải làm sao đây?"
Giang Đường cố gắng nín cười: "Hoàng tử Than Đen lại có một người mẹ mới, đó là Hoàng hậu thứ hai của Đức vua. Vẻ ngoài của Hoàng hậu dịu dàng hiền thục, nhưng luôn ngấm ngầm đối xử khắt nghiệt với Hoàng tử Than Đen. Bà ta để Hoàng tử chịu mọi loại khổ cực, không cho cậu mặc quần áo và không cho cậu ăn bất kỳ thứ gì..."
"Không đúng!" Lương Thâm đột ngột ngắt lời Giang Đường: "Vì sao Đức vua thương Hoàng tử Than Đen như vậy mà không phát hiện ra Hoàng tử Than đen bị ngược đãi chứ?"
"..."
"Tôi biết rồi, chắc chắn là Hoàng hậu sinh thêm một Hoàng tử nữa. Giống như sau khi bà sinh Thiển Thiển bố cũng không quan tâm đến tôi nữa..."
Dứt lời, biểu cảm của Lương Thâm trở nên bi thương.
Cậu cảm thấy mình chính là Hoàng tử Than Đen, có thể mẹ ruột của cậu đã lên thiên đường rồi. Vì không muốn khiến cậu đau khổ nên bố nói bà mẹ ma quỷ này là mẹ ruột của cậu.
"Cuối cùng Hoàng tử Than Đen ra sao?"
Nghe cậu hỏi, Giang Đường tiếp tục nhẫn nại kể chuyện Hoàng tử Than Đen, phiên bản ngược của Công chúa Bạch Tuyết.
"Cậu bị đày đến mỏ than, cả ngày phải đào than đá. Ở đây, Hoàng tử Than Đen gặp được bảy người thợ đào than, bọn họ vô cùng đồng cảm với Hoàng tử Than Đen..."
"Đợi một chút!" Lương Thâm ngắt lời lần hai, đôi mắt to tròn của cậu tràn đầy tò mò: "Mỏ than đó hợp pháp không?"
Giang Đường: "... ..."
Giang Đường: "Hợp pháp."
"Ồ, sau đó thì sao?"
"Sau đó, bảy người thợ đào than giúp đỡ Hoàng tử Than Đen chạy trốn."
"Nếu hợp pháp tại sao lại chạy trốn? Chẳng phải nói một tiếng sẽ được ra ngoài sao? Tôi chắc chắn là không hợp pháp!" Cuối cùng, cậu rút ra kết luận: "Hoàng hậu thật xấu xa!"
Giang Đường: "... ..."
"Mẹ kể tiếp đi!"
"..."
Giang Đường thở dài mặc kệ, tiếp tục kể: "Sau khi rời khỏi, bảy người thợ đào than đưa Hoàng tử trở về hoàng cung, vạch trần tội lỗi của Hoàng hậu ác độc. Khi trưởng thành, cậu trở thành Đức vua và cưới một công chúa dung mạo xinh đẹp, trải qua cuộc sống hạnh phúc vui vẻ. Con có biết truyện cổ tích này dạy cho chúng ta điều gì không?"
Sau khi ngẫm nghĩ, Lương Thâm chân thành nói: "Câu chuyện này dạy chúng ta phải kết giao nhiều bạn tốt."
"..."
Không, cô đang muốn nói với cậu trêи đời này chỉ có mẹ tốt nhất. Trẻ em không mẹ cũng như cỏ dại.
Quên đi.
Sau này, cô sẽ không kể loại truyện cổ tích này nữa.
"Ngủ ngon, Sơ Nhất." Giang Đường cúi đầu hôn tạm biệt Sơ Nhất đang buồn ngủ rồi cẩn thận đứng dậy.
Trông thấy vẻ dịu dàng chói mắt từ cô, đột nhiên Lương Thâm chìm trong cảm giác mất mát không tên. Còn chưa kịp suy nghĩ cảm giác mất mát này xuất hiện từ đâu thì thân thể của cậu đã bị cưỡng chế đè xuống.
Giang Đường sửa sang chăn lại giúp cậu và hôn một cái lên trán cậu giống như Sơ Nhất vừa nãy: "Ngủ ngon, tiểu ma vương."
Lương Thâm giật mình, cậu nhìn gương mặt mịn màng của cô gần trong gang tấc mà bỗng nhiên ngượng ngùng. Lương Thâm quay đi rồi kéo chăn bọc chặt người cậu bên trong, giọng nặng nề: "Tôi... tôi đã là người lớn, không cần bà hôn! Bà đi ngủ đi."
"Con cẩn thận một chút, đừng để ngã xuống giường."
Sau khi căn dặn xong, Giang Đường đóng cửa rời đi.
Trong căn phòng nho nhỏ, trêи tường mở ngọn đèn ngủ lờ mờ, cậu từ từ vén một góc chăn, đôi mắt to tròn tò mò nhìn về phía cửa qua kẽ hở của chăn. Cảm giác vừa thấp thỏm, vừa hưng phấn nhẹ nhàng không rõ nguyên nhân, trước đây cũng chưa từng xuất hiện đang len lỏi trong lòng Lương Thâm.
Cậu sờ sờ trán, cười nhẹ một tiếng, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



