Hành lý đã thu dọn xong từ sớm, bây giờ chỉ còn chờ người vận chuyển đưa đến nơi Giang Đường ở.
Sơ Nhất bình tĩnh, không buồn cũng không vui nhìn đống vali chồng chất trước cửa nhà.
Giang Đường liếc trộm Sơ Nhất, cô định nói chuyện thì Lương Thâm vừa ngáp vừa bước xuống lầu.
Cậu còn chưa tỉnh ngủ, ánh mắt ʍôиɠ lung. Sau khi ngáp một cái thật dài, cậu nằm sấp trêи lan can trượt từ trêи cầu thang xuống: "Bố ơi, buổi trưa chúng ta ra ngoài ăn mừng đi!"
Lâm Tùy Châu im lặng. Anh không đành lòng đả kϊƈɦ tâm hồn yếu ớt bé bỏng của con trai.
Giang Đường cười híp mắt bước tới: "Đúng là nên ăn mừng!"
Lương Thâm bĩu môi, không thèm quan tâm cô.
Giang Đường tiếp tục bổ sung: "Ăn mừng chúng ta rời khỏi bố con."
Rời khỏi... bố sao?
Lương Thâm bối rối.
Điều này nghĩa là sao?
Cậu nhìn Lâm Tùy Châu, trong mắt tràn ngập thắc mắc.
Lâm Tùy Châu phủi hạt dưa trêи đầu cậu: "Bố bận công việc nên không thể chăm sóc con và em gái. Vì vậy... thứ bảy các con quay về đây, những ngày còn lại đều ở chung với mẹ."
Đều ở chung với mẹ...
Ở chung với mẹ...
Ở chung...
Mẹ...?
Những lời này giống một trái bom nặng ký, nó gần như khiến tâm trí Lương Thâm mơ hồ.
Lương Thâm vô cùng sợ hãi và ghét bỏ Giang Đường, cô đã khắc sâu vào ký ức tuổi thơ của cậu những cảnh tượng không thể phai nhạt. Cậu vốn tưởng rằng mình có thể thoát khỏi sự khống chế của mẹ, kết quả...
Nghĩ đến cuộc sống sau này, Lương Thâm càng lúc càng sợ. Cậu ôm đùi Lâm Tùy Châu gào khóc: "Con không muốn! Con muốn ở với bố! Con không cần mẹ, con cần bố thôi!"
Càng nghĩ càng tủi thân.
Nhưng dù Lương Thâm gào khóc thế nào, Lâm Tùy Châu vẫn bất động như núi.
*ủa*
Cảm thấy khóc không lay động được bố, Lương Thâm quyết định tìm kiếm người giúp đỡ. Cậu chuẩn bị lên lầu tìm em gái thì con bé đã xuống tới. Lương Thiển ôm con gấu nhỏ, đôi mắt to trong lúc mơ màng buồn ngủ trông vô cùng đáng yêu. Cậu tin chắc bố nhất định không chịu nổi kiểu phản đối dễ thương của em gái!!
Lương Thâm quay đầu về phía Lương Thiển còn chưa tỉnh táo hô lên: "Thiển Thiển, em mau đến đây! Bố muốn để cho chúng ta sống chung với mẹ!"
Lương Thiển nghiêng đầu, biểu cảm ngơ ngác.
"Bố... bố muốn để chúng ta đến ở chỗ mẹ ma quỷ. Thế thì chúng ta sẽ không được gặp bố nữa."
Lâm Tùy Châu đính chính: "Bố sẽ thường xuyên thăm các con. Thứ bảy các con cũng trở về, không phải không được gặp!"
Lương Thiển chớp mắt mấy cái rồi ngẩng đầu nhìn Giang Đường: "Anh ấy nói thật chứ?"
"Ừm." Giang Đường khom lưng nhìn thẳng vào Lương Thiển: "Bố không có thời gian chăm sóc các con nên ba đứa con đều đi theo mẹ. Con đồng ý không?"
Lương Thiển im lặng không trả lời.
Sau khi trải qua chuyện ở bệnh viện, bỗng nhiên Lương Thiển cảm thấy mẹ là một người rất quan trọng, hình như mẹ không ghét con bé, dù ở chung với mẹ cũng không sao. Nhưng trong lòng con bé rất rối, nó vừa không bỏ được bố vừa muốn ở chung với anh trai.
Con bé nhíu mày, nhỏ giọng: "Bố... chắc chắn bố sẽ đến thăm tụi con chứ?"
Lâm Tùy Châu cảm nhận được sự lo lắng của con gái, bèn nhấn mạnh: "Thật! Bố sẽ thường xuyên thăm con, chủ nhật còn dẫn con đến công viên chơi."
Giang Đường cũng dụ dỗ Lương Thiển: "Hằng ngày mẹ cũng sẽ đưa con đi ăn những món ngon."
"Ồ..."
Lương Thiển cắn ngón tay. Các ngày trong tuần phải làm việc nên bố không ở nhà, nếu đến chỗ của mẹ, hằng ngày sẽ có mẹ đưa con bé đi ăn món ngon, chủ nhật còn có bố. Con bé lập tức cảm thấy mình được hời, liên tục gật đầu: "Con đến chỗ của mẹ!"
Lương Thâm: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)