Khi hai người sắp ly hôn thì quyết định nói tin tức này cho ba đứa nhỏ.
Gần tới cửa chính, Giang Đường không chắc chắn, hỏi lại lần nữa: "Anh thật sự muốn ly hôn với tôi à?"
"Sao vậy? Cô không đồng ý ư?" Lâm Tùy Châu liếc xéo cô: "Không đồng ý thì thôi."
"Đồng ý, đồng ý chứ!"
Cô còn sợ Lâm Tùy Châu không đồng ý ly hôn đấy!
Lâm Tùy Châu nghiền ngẫm, cười cười, thong thả bước vào bên trong.
Giang Đường vội vàng đuổi theo. Họ bước vào phòng khách, bọn nhỏ không có ở đó.
Lâm Tùy Châu tùy tiện ném chìa khóa xe lên bàn, khom lưng thay dép lê: "Tiểu Cao, gọi bọn nhỏ xuống đây."
Vừa dứt lời, Lương Thâm và Lương Thiển vui vẻ chạy từ trêи lầu xuống.
Ngay khi nhìn thấy Lâm Tùy Châu, Thiển Thiển giang tay nhào tới anh: "Bố ơi...!"
Anh ôm con bé vào lòng.
Lương Thiển ôm chặt cổ Lâm Tùy Châu không buông, chu mỏ làm nũng: "Bố ơi, con rất nhớ bố."
Con bé vừa chuyển tầm mắt thì thấy Giang Đường đứng ở phía sau với khuôn mặt lạnh lùng. Con bé bĩu môi nhỏ, nhẹ nhàng gọi một tiếng mẹ.
Lâm Tùy Châu bế con bé đi tới ghế sofa, rồi đưa tay vẫy Lương Thâm, hỏi: "Anh hai đâu?"
"Anh hai ở trong phòng đọc sách"
"Gọi anh xuống đây, bố có chuyện rất quan trọng muốn nói với các con."
Lương Thâm ngoan ngoãn gật đầu, chạy đến phòng sách để gọi Sơ Nhất.
*ủa*
Cậu hé khe cửa nhìn quanh bên trong. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, anh hai đang lật xem một quyển từ điển tiếng Anh, nhìn những ký tự xa lạ kia, Lương Thâm âm thầm líu lưỡi. Cậu cảm thấy anh hai mình thật thông minh, không giống như cậu, 24 chữ cái cũng không học thuộc.
"Anh hai, bố gọi anh."
"Ừm, anh xuống ngay."
Sơ Nhất khép từ điển lại, đứng dậy nắm bàn tay nhỏ bé của cậu.
Dưới lầu.
Vẻ mặt của Giang Đường và Lâm Tùy Châu nghiêm nghị.
Từ trước đến nay, tâm tư Sơ Nhất luôn mẫn cảm, tình huống cả nhà tụ tập hiếm thấy như vậy khiến cậu không khỏi sinh ra một ít dự cảm xấu.
Sau khi ngồi xuống, ánh mắt Lâm Tùy Châu nghiêm túc đảo qua khuôn mặt của ba đứa nhỏ, nói thẳng không chút che giấu: "Bố và mẹ các con quyết định ly hôn."
Vừa dứt lời, trong lòng cả ba đứa nhóc đều kinh ngạc.
Bầu không khí im lặng.
Giang Đường vô thức đưa mắt về phía Sơ Nhất. Cậu ngồi thẳng tắp, bàn tay nhỏ đặt trêи đầu gối siết chặt, đôi mắt mở to tràn ngập sững sờ khiến Giang Đường không khỏi đau lòng. Lương Thâm và Lương Thiển đều là hai đứa trẻ ngốc nghếch, có lẽ Lương Thiển sẽ nhớ hơi cô, Lương Thâm hẳn là người vui vẻ nhất, còn Sơ Nhất thì khác. Sơ Nhất quá nhạy cảm, cho dù cậu từng nói cậu hy vọng mẹ có cuộc sống riêng của mình, nhưng trong lòng cậu vẫn không muốn mất gia đình này.
Lương Thiển chỉ mới ba tuổi, hoàn toàn không hiểu được khái niệm ly hôn là gì. Con bé lắc lư cái chân nhỏ, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao bố mẹ ly hôn ạ?"
"Thiển Thiển, không cần biết nguyên nhân." Lâm Tùy Châu dịu dàng nói, đưa tay vuốt ve đầu con gái.
Con bé ngây thơ nghiêng đầu: "Sau khi ly hôn mẹ còn trở về không?"
"Đương nhiên, đợi đến thứ bảy và những ngày nghỉ khác, các con có thể ở cùng với mẹ. Lúc rảnh rỗi, bố cũng sẽ dẫn các con đến thăm anh hai."
Đây là kết quả tốt nhất bọn họ thương lượng.
Bình thường, bọn nhỏ không cần người lớn dẫn đến nhà trẻ. Đến kỳ nghỉ hè thì sắp xếp để anh em bọn nhỏ gặp nhau trong nhà của Giang Đường.
"Anh hai không ở cùng với chúng ta sao?"
Lâm Tùy Châu kiên trì giải thích: "Vẫn giống như trước đây, anh hai và mẹ ở chung cư Hạnh Phúc."
Vừa nghe lời này, Lương Thiển cảm thấy có ly hôn hay không cũng giống nhau, dù sao con bé vẫn không thể gặp anh trai mình mỗi ngày. Đột nhiên, cô gái nhỏ bĩu môi, cúi đầu không nói nữa.
"Lương Thâm, con muốn nói gì không?"
Lương Thâm đang cắn móng tay nghe thấy bố gọi cậu. Sau khi sửng sốt đôi chút, cậu ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn xung quanh: "... Dạ?"
"..."
Lâm Tùy Châu không ngăn được tiếng thở dài.
Cậu con trai nhỏ này của anh là đứa không có đầu óc nhất. Đã từng có người đề cập với anh rằng cậu có khuynh hướng rối loạn tăng động giảm chú ý (1), lúc trước anh không để tâm, bây giờ xem ra đúng là như vậy.
(1) Rối loạn tăng động giảm chú ý (Tiếng Anh: Attention-deficit hyperactivity disorder - ADHD) là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung của ADHD là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng chú ý.
"Bố nói bố mẹ sắp ly hôn."
"Thì ly hôn thôi!". Nếu Giang Đường quyết định như vậy thì Lương Thâm chẳng thèm bận tâm: "Ly hôn hay không cũng chả sao, bình thường con vẫn một mình."
Cậu đã sớm quen rồi.
Bố bận làm việc suốt, cả tuần không về nhà là chuyện bình thường. Trước đây mẹ lạnh nhạt với bọn nó, mặc dù hiện tại đã thay đổi nhưng hung ác như cọp cái trêи núi. Giống như trước đây, thỉnh thoảng nhà trẻ sẽ tổ chức các hoạt động cá nhân mỗi tháng một lần, chỉ có cậu và Thiển Thiển bơ vơ lẻ loi, lúc đầu còn có chút không thoải mái nhưng về sau cũng quen dần.
Vì vậy ly hôn hay không, đối với bọn nhỏ mà nói cũng không khác biệt.
"Ly hôn càng tốt, tránh được việc bị bà đánh mỗi ngày." Nói xong, Lương Thâm làm mặt quỷ với Giang Đường.
Mí mắt Giang Đường giần giật: "Con đừng nói linh tinh, mẹ đánh con mỗi ngày lúc nào chứ?"
"Bà dám nói trước đây bà không có đánh tôi sao?!"
Giang Đường giận dữ: "Nếu không phải con bỏ đinh trong giày của mẹ, mẹ sẽ đánh con sao?"
Lương Thâm nhảy phắt lên sofa như muốn tăng thêm khí thế, từ trêи cao nhìn xuống chỉ vào Giang Đường: "Nếu như bà đối xử tốt với tôi, tôi sẽ thả đinh vào trong giày bà à?!"
Lời này... có vẻ hợp lý.
Ba đứa nhỏ này không phải do cô sinh ra, Sơ Nhất hiểu chuyện nên cô có thể nảy sinh cảm giác yêu thương, thế nhưng Lương Thâm và Lương Thiển thì khác. Hai đứa nhỏ này trong mắt Giang Đường là con nít quỷ, đặc biệt là khi biết trước hành động ngày sau của bọn nhóc cô càng không có thiện cảm. Loại thành kiến này ám ảnh Giang Đường từ đầu đến nay, đừng nói đến thân mật, ngay cả yêu thích đơn thuần cô cũng không làm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)