Giang Nhu gọi điện thoại cho Kim Đại Hữu, kể cho hắn phát hiện của Lê Tiêu cùng với chuyện Đổng Minh Minh nói.
Trong điện thoại, nghe giọng Kim Đại Hữu có chút run rẩy: "Em sẽ qua đó ngay."
Năm ngày sau, Kim Đại Hữu đi máy bay suốt đêm qua đây, Lê Tiêu lái xe đi đón hắn. Lúc đến nơi đã là hơn mười giờ tối, Kim Đại Hữu đành ở lại nhà họ đây một đêm, định sáng mai sẽ đi gặp người.
Kim Đại Hữu đã cố ý về nhà lấy theo bức ảnh gia đình duy nhất của nhà bọn họ, bức ảnh này chụp lúc hắn vừa đầy tháng, bối cảnh là ở trước cửa nhà họ dưới quê, dì Thạch và chồng ngồi trên ghế, dì Thạch ôm Kim Đại Hữu khi còn nhỏ trong lòng, Kim Đại Bằng khoảng bốn đến năm tuổi ngồi trên đùi cha, bức ảnh không được bảo quản tốt, qua nhiều năm như vậy nên đã có hơi nhòe, nhưng vẫn mơ hồ nhìn ra cậu bé khoảng bốn đến năm tuổi kia có phần giống với chồng của Đổng Minh Minh.
Giang Nhu vội đi lấy những bức ảnh cưới Đổng Minh Minh đưa cô mấy hôm trước, Kim Đại Hữu xem kĩ từng bức một, bàn tay cầm những bức ảnh khẽ run rẩy, hắn ngẩng đầu hỏi Lê Tiêu bên cạnh một cách không dám tin: "Anh, là anh ấy phải không?"
Hắn sợ bản thân xem không chính xác.
Lê Tiêu cũng không dám nói chắc: "Anh thấy giống, ngày mai gặp mặt rồi nói, đến lúc đó cứ đi thẳng đến bệnh viện làm xét nghiệm ADN."
Trước đó trong thành phố xảy ra một vụ giết người mới làm cho rất nhiều người biết đến trong bệnh viện còn có thứ gọi là xét nghiệm ADN, con rể của một doanh nhân giàu có ở rể hơn mười năm cuối cùng phát hiện cả hai đứa con đều không phải của mình… Bởi vì chuyện này, rất nhiều người trong giới nhà giàu đã đến bệnh viện làm xét nghiệm ADN, ấy vậy mà lại thật sự phát hiện ra một số người bị cắm sừng.
Kim Đại Hữu lại một đêm. Hôm sau, trong lúc cả nhà ăn sáng, Giang Nhu lại gọi điện thoại cho Đổng Minh Minh, nói Kim Đại Hữu đã qua đây.
Đổng Minh Minh nói chờ một lát, khoảng hơn mười phút sau, cô ấy gọi điện thoại đến, nói Thẩm Hạ đã xin nghỉ một ngày, muốn hai bên ra gặp mặt.
Kim Đại Hữu cũng rất hồi hợp, hắn không nói chuyện này cho dì Thạch biết, thậm chí hồi sáng cũng không qua nhà Chu Kiến thăm dì Thạch, sợ nếu đến cuối cùng không phải thì lại phía công vui mừng.
Sau khi xuống xe, hai nhà gặp mặt, lịch sự chào hỏi. Thẩm Hạ cùng ba mẹ nuôi đứng quan sát Kim Đại Hữu, Kim Đại Hữu cũng quan sát Thẩm Hạ, nhìn người đàn ông cao lớn uy nghiêm đứng đó, không biết vì sao cánh mũi hắn lại thấy chua xót.
Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng người anh trai bị bắt cóc của mình lại có một cuộc sống tốt đến như vậy, trước đó hắn cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất.
Thẩm Hạ cũng nhìn Kim Đại Hữu bằng ánh mắt phức tạp.
Có thể là do máu mủ tình thâm, rõ ràng đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy rất bi thương.
Hai nhà người cũng không mấy quen thuộc, nhất là với quan hệ như bây giờ, không ai có tâm trạng nói chuyện, cuối cùng vẫn là Lê Tiêu đứng ra nói: "Chúng ta đi vào làm xét nghiệm ADN trước đi, xem kết quả thế nào."
Ba nuôi của Thẩm Hạ phụ họa: "Đúng đúng đúng, vào trước đi rồi nói."
Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh ông buồn bã cúi đầu.
Cả đám người đi vào trong bệnh viện, Lê Tiêu, Kim Đại Hữu và Thẩm Hạ sóng bước đi phía sau, hai anh em không nói chuyện nhưng đều cố gắng muốn đến gần đối phương.
Giang Nhu đỡ Đổng Minh Minh đi ở giữa, Đổng Minh Minh đã có thai được bốn tháng, nhưng bụng lại có hơi to, cô ấy còn tưởng mình béo lên, nhưng mấy hôm trước gặp mặt Giang Nhu đã khuyên cô ấy đến bệnh viện kiểm tra. Lúc này, Giang Nhu hỏi: "Cậu đã đến bệnh viện kiểm tra chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



