Xe lửa chạy càng lúc càng nhanh, trước kia từ tỉnh G về quê phải mất từ bốn đến năm ngày, lần này lại chưa đến ba ngày. Sau khi xuống khỏi xe lửa, nhiệt độ không khí giảm mạnh.
Trên xe lửa có rất nhiều người, hơn nữa không gian tương đối khép kín, không mở điều hòa cũng không thấy lạnh, chỉ là hơi có mùi khó chịu.
Nhóm người thành phố xuống xe, bởi vì bên này quá lạnh, bọn họ không ngồi xe buýt về huyện thành ngay mà là đến trung tâm thương mại mua áo bông để mặc.
Giang Nhu cũng không mang áo bông, mấy năm nay ở tỉnh G cô không có mặc áo bông, áo bông cũ lúc trước cũng bị cô chê xấu nên vứt đi từ lâu.
Vì thế bọn họ cùng nhau đến trung tâm thương mại mua sắm, Giang Nhu mua cho An An và Lê Hân áo bông màu hồng nhạt, áo cho cô màu xanh nước biển còn của Lê Tiêu là màu đen. Sau khi mặc áo bông vào, cả đám người đều cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều.
Thẩm Hạ và ba mẹ nuôi tương đối tò mò với bên này, không giống ở tỉnh G, mùa đông ở bên này bao trùm bởi một lớp tuyết thật dày, đây cũng là cảnh tượng bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy ở tỉnh G.
Không chỉ bọn họ, An An cũng cảm thấy ngạc nhiên, ở trong lòng cục cưng, đây là lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết.
Sau khi lên xe trở về huyện, An An hưng phấn ghé vào cửa sổ xem, còn chỉ cho Giang Nhu: "Mẹ ơi, tuyết ——"
An An cười vui vẻ, đôi mắt sáng lấp lánh.
Lúc bọn họ về đến huyện thì đã là mười hai giờ trưa, hôm qua Giang Nhu đã gọi điện nói với thím Vương hôm nay bọn họ sẽ về, nhờ bà phơi hộ mấy tấm chăn, lúc trước bọn họ xuống phía Nam không có mang chăn đi hết.
Xe dừng ở bến xe huyện, ba gia đình chia nhau ra đi, hai nhà Kim Đại Hữu và Chu Kiến đều có người đến đón, chỉ có một nhà của Lê Tiêu là không có ai đón, phải tự thuê xe về.
Sau khi được Giang Nhu bế lên xe, An An phồng mặt, có hơi không vui hỏi Giang Nhu: "Mẹ ơi, tại sao lại không có người đến đón chúng ta chứ?"
Động tác bước vào xe của Lê Tiêu khựng lại.
Nhưng Giang Nhu lại rất bình tĩnh xoa lên khuôn mặt nhỏ của con gái: "Nhà chúng ta cách quá xa, thời tiết lại lạnh, cho nên mẹ mới không để người đến đón chúng ta."
An An chấp nhận lời giải thích này, lại một lần nữa cười khanh khách.
Lê Tiêu ngồi xuống, đóng mạnh cửa lại, sau đó quay đầu nhìn Giang Nhu.
Tài xế lái xe là một ông chú trung niên khoảng bốn đến năm mươi tuổi khá thân thiện, nghe Giang Nhu nói chuyện, tài xế cười hỏi bọn họ có phải tới từ phương Nam hay không, giọng nói mang theo chút âm điệu vùng miền.
Giang Nhu bật cười, sau đó trả lời bằng giọng bên này: "Đúng vậy, tụi con đã nhiều năm không trở về, vốn dĩ năm trước đã định về, cũng bởi vì SARS nên phải hoãn lại."
Tài xế vừa nghe đã thở dài: "Cũng may thứ này đã kết thúc, bởi vì SARS mà chú phải nghỉ làm ở nhà mấy tháng."
Giang Nhu cũng cảm thán: "Mọi người đều không dễ dàng."
Sau đó nói sang chuyện khác: "Mấy năm không về, huyện thành thay đổi nhiều thật, con có hơi không thể tin được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)