Hôm Giang Nhu thi viết, Lê Tiêu dành ra một ngày đi cùng cô. Trời còn chưa sáng hẳn mà hắn đã thức dậy nấu cơm, hắn bắt chước dáng vẻ thường ngày của Giang Nhu, hấp trứng gà, khoai lang đỏ và bí rợ, còn làm mì xào, bông cải xanh, khoai tây viên và nấu sữa đậu nành, khẩu phần của ai cũng đầy ắp, vừa phong phú vừa giàu dinh dưỡng, khác hoàn toàn với cơm chiên trứng lúc trước.
Buổi sáng, An An thức dậy thấy vậy thì dẩu miệng oán trách: "Bố đúng là bất công."
Lê Tiêu vẫn thản nhiên cầm ly sữa đậu nành mà Giang Nhu uống không hết lên ngửa đầu uống cạn: "Lo ăn cơm của con đi."
An An khịt mũi một tiếng, sau đó ngoan ngoãn dùng nĩa cuộn mì bỏ vào miệng, nĩa của bé cưng là do Lê Tiêu dùng gỗ làm, hắn sợ con gái còn nhỏ không cẩn thận tự làm mình bị thương.
Gần tới giờ thi, Giang Nhu không khỏi lo lắng, lúc trước thi đại học bởi vì cô đã nắm chắc phần thắng nên mới không thấy lo, nhưng lần này thì khác, đề thi lên thạc sĩ khó hơn rất nhiều, dù cho đã học nhiều sách như vậy, nhưng cô vẫn cứ cảm thấy bản thân đã bỏ sót chỗ nào.
Cho nên cô vừa ăn cơm vừa lật xem vở ghi chép, hai chân vô thức run rẩy, lúc đi ra ngoài còn nhăn mặt nhìn Lê Tiêu: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em không biết nữa."
Lê Tiêu muốn cười nhưng lại không dám cười, hiếm khi mới đứng trước mặt con gái cưng ôm lấy cô rồi hôn một cái, nói một cách bình tĩnh: "Được rồi, không có gì ghê gớm đâu, thi không đậu thì năm sau thi lại, hoặc là dứt khoát đi tìm việc làm, nếu thật sự không tìm được thì đến nhà xưởng của anh, khoảng sang năm là có thể mở công ty được rồi, đến lúc đó em đến làm trợ lý hoặc là làm thư ký cho anh."
Giang Nhu ngẫm thấy cũng đúng, nhà bọn họ bây giờ không thể xem là siêu giàu, nhưng cũng xem như là kẻ có tiền, không vội, thi không đậu thì có thể thi lại, không giống một số bạn học của cô, áp lực gia đình rất lớn.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Giang Nhu vẫn lo lắng, lúc Lê Tiêu đưa cô đến điểm thi, còn chưa bắt đầu thi mà cô đã ra vào nhà vệ sinh hai lần.
Lê Tiêu chưa trải nghiệm cảm xúc hồi hộp như thế này bao giờ, ngược lại hồi còn đi học, hắn thích nhất là lúc thi, bởi vì nếu bình thường trốn học thì sẽ bị cô giáo phạt, nhưng lúc thi có thể nộp bài trước rồi ra ngoài chơi.
Mà Lê Tiêu còn khoa trương hơn, hắn đặt hai chân Giang Nhu lên đùi mình rồi mát xa cho cô.
Giang Nhu vừa mở miệng nói muốn cái gì, hắn sẽ ngay lập tức lấy cho cô, muốn uống nước cũng là dâng đến tận miệng.
Chuyện này làm cho An An ngạc nhiên không thôi, cũng bởi vì chuyện này, bé cưng đã gieo trong lòng mình một hạt giống, cho rằng ai đi thi thì là nhất.
Thế cho nên sau khi lớn lên, mỗi lần đến kì thi lớn nào, em đều đưa ra yêu cầu mà ngày thường bố mẹ sẽ không đồng ý.
Thi trong hai ngày, sau khi thi xong, Giang Nhu có cảm giác cả người mệt mỏi rã rời, sau đó ở nhà suốt ngủ một ngày.
Sau khi nghỉ ngơi xong, Giang Nhu bắt đầu tự mình thả lỏng, trở thành người nhàn nhã nhất nhà. Lê Tiêu muốn cô đi làm cùng hắn, Giang Nhu ngoài mặt thì hứa hẹn, nhưng qua hôm sau lại chạy trốn không thấy bóng dáng.
Trước đó cô vẫn luôn nghiêm túc ôn bài, hầu như không đi ra ngoài chơi, Đổng Minh Minh và Lâm Thư Quân đã nhiều lần rủ rê nhưng đều bị cô từ chối.
Hiện tại đã thi xong, cho nên Giang Nhu bèn chủ động gọi lại, dù sao Lâm Thư Quân cũng là cảnh sát hình sự, công việc tương đối bận rộn, thời gian rảnh rỗi vô cùng hiếm, lúc Giang Nhu gọi điện thoại đến, cô ấy đang sửa sang tài liệu của một vụ án.
Gần đây trong thành phố xảy ra một vụ án giết người, dường như có liên quan đến không ít người, Giang Nhu có nghe Lê Tiêu nói hình như nghi phạm là con rể của một doanh nhân giàu có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



