Giữa tháng tám, cách ngày khai trường bảy đến tám ngày, Kim Đại Hữu có đến đây một chuyến, chủ yếu là để thăm mẹ hắn.
Kể từ khi đến thủ đô học cao học, hắn vẫn luôn đi theo giáo sư làm nghiên cứu, mãi đến gần đây mới có thời gian rảnh, bình thường đều là tranh thủ chút thời gian rảnh ngắn ngủi để gọi điện thoại.
Cũng không biết là do có dì Chu bầu bạn hay là do sự xuất hiện của Kim Đại Hữu, tình hình hiện tại của dì Thạch đã khá hơn nhiều, ít nhất cảm xúc vẫn ổn định, có đôi tỉnh táo cũng có thể nhớ lại một ít chuyện xưa, chỉ là không thể nhắc đến Kim Đại Bằng, mỗi lần nhắc đến cái tên này, bà sẽ trở nên rất kích động, cho nên mọi người đều cố hết sức tránh cái tên này.
Kim Đại Hữu ở lại bên này khoảng bốn năm ngày, cũng không biết có phải trời sinh không hợp với Lê Hân hay không, hay người này chỉ cần gặp thôi cũng đã ghét nhau ra mặt.
Lê Hân thi đậu Đại học thủ đô, Giang Nhu vốn định dành thời gian đưa Lê Hân đến trường, dù sao họ cũng đem theo không ít đồ, Lê Hân lại xinh đẹp, Giang Nhu không yên tâm để cô nàng đi một mình, hiện tại Kim Đại Hữu đã ở đây, Giang Nhu dứt khoát giao em gái cho hắn, nhờ hắn tiện đường đưa Lê Hân đến trường.
Lê Tiêu xem Kim Đại Hữu như em trai, vậy tính ra Kim Đại Hữu cũng chính là anh trai Lê Hân, anh trai đưa em gái đi học rất bình thường.
Cũng đỡ mất công Giang Nhu phải đi một chuyến, gần đây Giang Nhu phải tham gia nào là tiệc tri ân rồi tiệc thăng chức cùng Lê Tiêu, cô quả thật có hơi mệt mỏi, chỉ muốn nằm dài ở nhà.
Kim Đại Hữu nghe xong lời này, lại liếc nhìn Lê Hân trên sô pha, hắn cười hi hi trả lời: "Được chứ."
Lê Hân cũng nghe thấy, cô nàng không lấy làm hứng thú bĩu môi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Nơi này quả thật cách khá xa thủ đô, đi qua đi rất phiền phức, hơn nữa còn tốn tiền.
Điều mà cô nàng không muốn nhất chính là làm phiền chị.
Kim Đại Hữu nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Lê Hân, trong mắt hắn mang theo mấy phần ý cười.
Kim Đại Hữu đi phía trước nghe vậy nên quay đầu nhìn lại.
Lê Tiêu ôm An An đứng bên cạnh Giang Nhu cũng dặn dò một tiếng: "Chú nhớ phải chăm sóc Lê Hân như em gái ruột, không được ức hiếp con bé."
Kim Đại Hữu nhe răng, hắn ức hiếp người khác hồi nào chứ?
An An miễn cưỡng phất tay: "Tạm biệt dì út, con muốn ăn vịt quay thủ đô."
Lê Hân bật cười: "Được, trở về sẽ mua cho con."
Sau khi Lê Hân đi, An An cũng đến lúc tựu trường. Cục cưng rất không vui, bởi vì em phát hiện ra bây giờ mẹ không cần đi học, kế tiếp mẹ sẽ được ở nhà chơi, mặc dù Giang Nhu đã giải thích với con gái cô phải ở nhà ôn bài, nhưng An An không hiểu, em chỉ cảm thấy ở nhà chính là chơi, còn muốn Giang Nhu xin nghỉ cho em, em cũng muốn ở nhà ngủ nướng.
Cũng không biết tật xấu ngủ nướng của đứa nhỏ này giống ai, rõ ràng lúc nhỏ là người thức dậy sớm nhất nhà, nhưng bây giờ dù cho có đi ngủ sớm bao nhiêu, buổi sáng bé con cũng sẽ không thức dậy nổi, nhất định phải để bố đích thân gọi dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)