Lê Hân nghe được động tĩnh nên từ trong phòng bếp vọt ra, kích động gọi một tiếng: "Chị!"
Trên tay còn đang cầm một ly nước ép trái cây đang ép dở, chẳng qua màu sắc của nước trái cây có hơi kì cục, đỏ không ra đỏ, xanh không ra xanh.
An An vừa thấy ly nước trái cây trên tay dì út liền rất kháng cự xoay người ôm chặt lấy mẹ, lập tức nói: "Dì út đi ra đi."
Giang Nhu xoa đầu con gái trong lòng ngực, tò mò hỏi: "Sao vậy con? Không phải con thân với dì út nhất hay sao?"
An An nằm gục đầu trên vai Giang Nhu.
Lê Hân ngại ngùng sờ sờ cái mũi, nói một cách dỗ dành: "Không thích sao? Vậy để dì đổi cho con ly khác."
Lê Tiêu đi tới nói: "Được rồi, để đó anh uống cho."
An An tuy nhỏ người nhưng rất kén ăn, thà chịu đói cũng sẽ không ăn đồ không ngon, đặc biệt là những ngày có Kim Đại Hữu ở đây, hắn ngày nào cũng thay đổi đa dạng thực đơn các món ăn, làm cho khẩu vị của An An ngày càng khó chiều.
Trước khi đi Kim Đại Hữu còn nói với anh rể, An An còn nhỏ, không thể lúc nào cũng ăn thịt được, phải ăn nhiều rau củ và trái cây, không thích ăn rau thì có thể ép thành nước cho bé cưng uống.
Nói đến nước trái cây, Lê Hân quả thật đau đầu: "Rõ ràng em đã làm theo cách của anh ấy, không biết tại sao lại uống không ngon nữa."
Giang Nhu nghe xong buồn cười: "Vậy sao? Lần sau chị phải hỏi thử chú ấy một chút mới được."
Lê Hân nghiêm túc gật đầu, cảm thấy không có gì là chị mình không làm được cả, chuyện mà cô nàng làm không được, nhưng chị chắc chắn sẽ làm được.
Giang Nhu lại hỏi về chuyện thi đại học: "Thi cử thế nào rồi?"
Lê Hân cũng không chắc chắn lắm: "Chắc cũng ổn, em làm được tất cả các câu hỏi, không có bỏ trống câu nào, mọi chuyện phụ thuộc vào số câu làm sai thôi."
Giang Nhu gật đầu: "Làm hết thì tốt, dù sao cũng nhất định có thể thi đậu, khoảng thời gian này em cứ ở nhà nghỉ ngơi thư giãn, chờ sau khi lên đại học phải học hành chăm chỉ đó."
"Em biết."
Giang Nhu quay đầu nhìn quanh nhà: "Sao lại không thấy dì và Đại Hữu, đang ngủ sao?"
"Không có, anh ấy đi rồi."
Lê Hân giải thích: "Kim Đại Hữu đã rời đi từ lâu. Sau Tết mấy ngày, giáo viên của trường mà anh ấy ghi danh học cao học gọi điện thoại đến nói không cần phỏng vấn, bảo anh ấy trực tiếp đến đó hỗ trợ, sau đó anh ấy cứ thế mà đi rồi."
Nói tới đây, Lê Hân còn có một chút hâm mộ, cô nàng nghe nói phỏng vấn cao học rất khó.
"Là Đại học thủ đô sao?"
"Đúng vậy."
Giang Nhu nghe xong sắc mặt có hơi nặng nề, tháng ba và tháng tư là thời điểm mà tình hình SARS ở thủ đô còn rất nghiêm trọng, thấy Lê Tiêu từ trong bếp đi ra, cô không thể không hỏi hắn: "Đại Hữu bây giờ thế nào rồi anh? Hai người có hay nói chuyện điện thoại không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



