Một ngày trước Tết Nguyên đán, An An gọi điện thoại cho Giang Nhu, bé cưng ở đầu bên kia ủ rũ hỏi: "Mẹ ơi, khi nào mẹ mới trở về thế? Con nhớ mẹ lắm."
Giang Nhu nghe mà thấy cánh mũi đau xót, cô vừa từ nhà ăn trở về, đang không còn chút sức lực nào ngồi ở hành lang bệnh viện, tuy bây giờ là mùa đông, nhưng bởi vì đang mặc đồ bảo hộ nên cả người vừa dinh dính vừa nhớp nháp khiến cho cô rất không thoải mái.
Cô cũng không biết khi nào mới có thể trở về, không cho được câu trả lời chính xác, cô bèn hỏi lại: "Trong nhà thế nào rồi? Con có ngoan ngoãn nghe lời không đó?"
"Con có nghe lời ạ."
An An nghiêm túc trả lời: "Trong nhà vẫn ổn ạ, chú Đại Hữu ngày nào cũng nấu đồ ăn ngon cho con và dì út ăn, chú ấy sẽ làm rất nhiều món ngon. Bố thì rất bận, lúc nào cũng ở trong phòng nói chuyện điện thoại."
Cuối cùng còn thở dài cảm thán: "Nếu mẹ mà cưới chú Đại Hữu thì tốt rồi."
"..."
Công chúa nhỏ còn không sợ chút nào, còn hừ một tiếng: "Là bố chọc mẹ tức giận."
Giang Nhu vừa nghe lời này liền biết là An An hiểu lầm, vội dỗ dành: "Bố không có khiến mẹ tức giận bỏ đi, mẹ đi ra ngoài làm việc. An An đừng hiểu lầm bố, bố sẽ buồn đó."
An An không hiểu: "Đi làm việc vậy tại sao lại không trở về nhà? Trước đây bố mỗi ngày đều đi làm rồi trở về mà?"
Giang Nhu cố gắng giải thích rõ ràng với con gái: "Bởi vì mẹ là bác sĩ đó, hiện tại bên ngoài đang có rất nhiều người bị bệnh, cho nên mẹ phải đến bệnh viện để hỗ trợ. Vì sự an toàn của cả nhà, mẹ tạm thời không thể trở về, cho nên An An phải ngoan ngoãn ở trong nhà, không được chạy lung tung, bên ngoài đang nguy hiểm lắm có biết không?"
"Được ạ."
Cục cưng vẫn có một chút không vui, nhưng vẫn hiểu chuyện nói: "Vậy mẹ cũng phải chú ý an toàn đó."
"Được, mẹ sẽ chú ý, cảm ơn An An."
Cô suy nghĩ một lát, sau đó nói: "Con đưa điện thoại cho bố đi, mẹ có mấy lời muốn nói với bố."
Đầu bên kia điện thoại, An An nhìn bố đang ngồi xem ti vi gần đó, bé cưng xoay người, dường như muốn giấu điện thoại đi, nói với Giang Nhu đầu bên đây: "Bố không muốn nói chuyện, mẹ ơi, con với mẹ nói thôi."
Lê Tiêu vừa nghe lời này liền đoán được Giang Nhu nói cái gì với con gái, hắn nhẫn nhịn, sau đó đưa tay cướp lấy chiếc điện thoại bên tay con gái cưng rồi đặt bên tai mình, nhưng nghĩ khí lại không được tốt cho lắm: "Muốn nói cái gì thì nói đi?"
An An tức giận hếch cằm: "Của con mà."
Lê Tiêu không thèm để ý đến bé cưng, hắn đang lắng nghe giọng của Giang Nhu ở đầu bên kia.
Giang Nhu nghe vậy, không thể không buồn cười cong khóe môi, sau đó nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn đồ ăn vặt của anh, mọi người đều rất thích."
Lê Tiêu nghe xong lời này, giọng nói lạnh xuống mấy phần: "Nhất định phải khách sáo với anh như vậy?"
"..."
Giang Nhu im lặng một lúc, kể từ lần chia tay không vui trước đó, hai người lần nào gọi điện thoại cũng nói chuyện không được vui vẻ gì mấy, cho dù cô có nói cái gì, hắn đều sẽ đáp trả lại, đây là lần đầu tiên cô phát hiện tính khí hắn cũng không vừa.
Ngoại trừ có một chút không thoải mái, còn có phần mới lạ, có lẽ trước đây vì quan tâm đến cảm xúc của cô, hắn vẫn luôn áp chế chính mình.
Nghĩ đến đây, Giang Nhu có hơi dỗ dành lấy lòng: "Em nhớ anh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



