Cuối tháng mười một năm 2002, lúc Giang Nhu đang xem tin tức, nữ phát thanh viên trên ti vi đột nhiên có nhắc đến gần đây thành phố F xuất hiện nhiều trường hợp sốt cao và đau đầu, nhắc nhở mọi người chú ý giữ ấm, phòng ngừa cảm cúm.
Giang Nhu không quá xác định có phải SARS xuất hiện hay không, nhưng để đề phòng bất trắc, cô bèn xin phép cho An An nghỉ học, nói trong nhà có chuyện nên muốn cho con gái nghỉ một tháng.
Công việc của ba mẹ những bạn nhỏ trong nhà trẻ không ổn định, Giang Nhu rất lo lắng cho An An.
Cũng may, kỉ luật của nhà trẻ không phải rất nghiêm khắc, xin nghỉ rất dễ dàng.
Lê Tiêu nhìn cô, không thể không hỏi: "Nghiêm trọng lắm sao em?"
Giang Nhu không biết nên giải thích như thế nào, tuy trong lòng rất lo lắng, nhưng vẫn nói: "Em chỉ là có một dự cảm không tốt, bản thân anh nên chú ý nhiều một chút, gần đây đừng đi ra ngoài xã giao, cũng đừng để công nhân trong xưởng đi ra ngoài, giống Chu Kiến vậy."
Lê Tiêu trầm tư một lúc rồi gật đầu, cũng không có hỏi nhiều cái gì.
Nhưng An An bên cạnh lại rất vui vẻ, biết không cần đi học, bé cưng cười hi hi nói: "Ngày mai con muốn đi công viên giải trí chơi."
Giang Nhu xoa đầu con gái: "Ngoan, gần đây chúng ta hạn chế đi ra ngoài, mẹ sẽ bù cho con sau."
Trưa hôm sau, Giang Nhu ăn xong bữa trưa ở căn tin thì đi ra ngoài một chuyến, tìm một bốt điện thoại công cộng, gọi điện nặc danh đến đường dây nóng của thị trưởng và cơ quan phòng chống bệnh dịch địa phương nhắc nhở bọn họ những ca nóng sốt gần đây dường như không phải cảm cúm đơn giản, cần chú ý nhiều hơn.
Nhân viên trực điện thoại ở đầu bên kia nói sẽ báo lại với cấp trên.
Giang Nhu không biết mình làm như vậy có tác dụng hay không, nhưng cô cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
Nói chuyện điện thoại xong, Giang Nhu đến tiệm thuốc mua rất nhiều khẩu trang y tế, cồn sát khuẩn và nước rửa tay, sợ mua nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy khó hiểu, Giang Nhu còn đi nhiều tiệm thuốc.
Giang Nhu làm sao có thể giải thích rõ ràng cho được, chỉ nói giáo viên nói với bọn họ như vậy, còn nói bệnh cảm cúm mà gần đây tin tức đề cập đến có thể nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa khả năng lây lan rất nhanh, dặn bọn họ hạn chế ra khỏi nhà.
Về đến nhà, Giang Nhu lại gọi điện thoại cho Lê Hân đang ở trong trường và thím Vương dưới quê, dặn bọn họ gần đây chú ý một chút.
Thậm chí cô còn nghĩ, qua mấy ngày nữa, nếu thật sự xác định đó là SARS thì sẽ gọi Lê Hân về nhà.
Buổi chiều, Lê Tiêu vừa trở về liền nhìn thấy trên sô pha chất đầy khẩu trang, hắn không khỏi sửng sốt, trên tay hắn còn xách theo đồ ăn định đem bỏ vào tủ lạnh, sau đó lại phát hiện trong tủ lạnh cũng toàn là đồ ăn.
Lê Tiêu thấy trong nhà không có người nên bảo An An đi xem ti vi, còn hắn đi thu dọn đống khẩu trang trên sô pha xếp gọn gàng vào tủ.
Dọn dẹp xong xuôi, hắn lại vào bếp nấu cơm, nấu xong hai món thì Giang Nhu trở về, cô xách thêm bốn túi lớn khẩu trang, nhiều khẩu trang như vậy, đủ cho cả nhà bọn họ dùng nửa năm.
An An quay đầu nhìn qua, vui vẻ reo lên: "Mẹ ——"
Hôm nay em không đi học, mặc dù rất vui, nhưng cũng rất nhàm chán, bây giờ vừa nhìn thấy mẹ, bé cưng liền lon ton chạy tới.
Giang Nhu xoa đầu con gái.
Lê Tiêu cầm sạn đi ra, thấy đống đồ trong tay cô, hắn không nói gì, chỉ nói: nồi sạn từ trong phòng bếp ra tới, nhìn mắt nàng trong tay đồ vật, chưa nói cái gì, chỉ nói: "Em nghỉ ngơi chút đi, đồ ăn sắp xong rồi."
Giang Nhu gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)