Thím Vương nói rất chuẩn, không đến mấy ngày sau, Lâm Mỹ Như đã gọi điện thoại đến đây tìm Lê Tiêu, còn gọi thẳng đến văn phòng hắn.
Lúc ấy, một nhà ba người đang đi dạo chợ, bình thường Lê Tiêu đều sẽ cố gắng xử lí công việc xong xuôi hết, sau đó đến chiều thì tan làm sớm một chút. Hôm nay hắn đến nhà trẻ đón An An trước, sau đó hẹn gặp Giang Nhu ở chợ.
An An không muốn đi bộ nên đứng giạng hai chân, bé cưng đang mang giày mới do mẹ mua bởi vậy sợ bị dính dơ.
Giang Nhu buồn cười đi đến, cô đưa tay định bế con gái lên.
Lê Tiêu thấy cô đang xách đồ ăn nên không cho, hắn một tay ôm con gái, một tay cầm điện thoại.
Sau khi lấy điện thoại ra, hắn quan sát bốn phía xung quanh, sau đó đi về phía một góc không người cách đó không xa.
Chợ vừa lớn vừa đông người, rất dễ bị lạc, Giang Nhu bèn đi theo phía sau hắn.
Là Chu Kiến gọi điện thoại đến nói dì Lâm gọi điện thoại đến văn phòng, hỏi hắn có muốn nghe máy hay không.
Lê Tiêu nghe máy, đầu bên kia nhanh chóng truyền đến giọng Lâm Mỹ Như, hắn còn chưa kịp nói tiếng nào đã nghe thấy tiếng bà ta khóc, bà ta biết con trai mình đang ở đầu bên kia nên bắt đầu khóc nức nở kể lể bản thân sống khổ sở thế nào, nói người nhà họ Hà ức hiếp bà ta thế nào, nói bản thân đáng thương ra sao.
Lê Tiêu bình thản như không, hắn nghe xong cũng không có lấy một chút cảm giác. Có lẽ là do bình thường thấy Giang Nhu yêu thương An An đến nhường nào, lại nhìn thấy dì Thạch vì tìm Đại Bằng mà chịu nhiều khổ sở như vậy, hắn dần dần có cảm thụ cụ thể về hình ảnh của người làm mẹ, cho nên khi nhìn lại Lâm Mỹ Như, hắn thậm chí bắt đầu nghi ngờ bản thân có phải con ruột của bà ta hay không.
Đương nhiên, hắn cũng chỉ là tùy tiện ngẫm lại, hắn giống cha hắn như vậy, cho nên không thể nào không phải con ruột, chỉ có thể nói hắn không có duyên với cha mẹ.
Lê Tiêu không phải người tốt tính gì, hắn nói thẳng: "Không nói tiếp thì cúp máy đây."
Trong điện thoại, Lâm Mỹ Như nghẹn một cục, biết hắn làm được chuyện này, bà ta lập tức nói: "Mẹ muốn ly hôn nhưng bọn họ lại không muốn, con có thể trở về đây một chuyến được không?"
"Ly hôn?"
Lê Tiêu cười lạnh: "Ly hôn rồi thì sau này Hà Văn Hoa làm sao mà hiếu kính bà?"
Nghe hắn nói vậy, Lâm Mỹ Như có hơi chột dạ, nhưng vẫn mặt dày nói: "Không phải vẫn còn có con hay sao?"
Bà ta cũng đâu phải đồ ngu, con trai mình bây giờ phát đạt như vậy, còn là ông chủ lớn, mấy đứa con riêng cộng lại cũng còn kém xa.
Lê Tiêu "Xùy" một tiếng: "Tuyệt đối đừng, tôi chưa bao giờ xem bà là mẹ cả, ở trong lòng tôi, bà là mẹ của Hà Văn Hoa, tốt hơn vẫn là về kêu hắn hiếu kính bà đi, tôi sẽ không trở về, bà sống có tốt không cũng không liên quan đến tôi, tự làm thì tự chịu đi."
Hắn cảm thấy bà ta suy nghĩ kiểu gì lạ lùng.
Lâm Mỹ Như nghe vậy liền trở nên nóng nảy: "Sao mày có thể nói như vậy với mẹ chứ? Mẹ là mẹ ruột của mày, mày có biết lúc trước mẹ sinh mày có bao nhiêu vất vả hay không…"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



