Lê Tiêu và Chu Kiến trở về lúc năm giờ sáng ngày hôm sau, đi cùng bọn họ còn có một người phụ trung niên cả người dơ bẩn.
Người phụ nữ trung niên nọ khoác áo ngoài của Lê Tiêu, quần áo rách rưới, tả tơi, tóc tai rối bù, bết rít không biết đã bao lâu chưa được xử lý, mặt mũi chỗ đen chỗ vàng, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đại Bằng… Tôi muốn tìm Đại Bằng…"
Ánh mắt ngây dại, tinh thần trông không được ổn lắm.
Lê Tiêu đi đằng trước, Chu Kiến đỡ người đi phía sau. Nghe bà nói, Chu Kiến vội khuyên nhủ: "Dì ơi, Đại Hữu sẽ đến nhanh thôi, dì đừng nóng vội, sẽ nhanh chóng gặp được chú ấy thôi."
Lê Tiêu gõ cửa nhà mình. Hắn vừa gõ cửa, mẹ Chu ở cách vách liền nghe thấy, bởi vì đã lớn tuổi cho nên mẹ Chu ngủ không nhiều, bình thường cũng dậy rất sớm, hơn nữa con trai và Lê Tiêu đi cả đêm không về, trong lòng lo lắng nên hôm nay bà cũng dậy sớm hơn.
Nghe tiếng gõ cửa, bà ngay lập tức mở ra xem, sau đó thì nhìn thấy Chu Kiến đang đứng cùng một người phụ nữ vừa bẩn thỉu vừa không được bình thường, thấy Lê Tiêu vẫn còn gõ cửa, bà vội nói: "Đừng gõ nữa, có lẽ Giang Nhu và con gái con vẫn còn đang ngủ."
Lê Tiêu liền rút tay về.
Mẹ Chu nhận ra mẹ của Kim Đại Hữu, đôi mắt bà tức khắc đỏ hoe, giọng nói cũng khẽ run: "Sao lại biến thành như vậy chứ?"
Trong lòng Chu Kiến cũng không thoải mái gì: "Vào nhà rồi nói."
Trong phòng, Uông Nhạn đang mặc quần áo cho con trai nhỏ, thằng bé ngủ sớm nên cũng dậy sớm. Chu Hồng bên cạnh vẫn còn đang ngủ, Uông Nhạn chỉ giúp cậu nhóc chỉnh lại chăn, cô ấy không đánh thức con trai lớn.
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, biết chồng mình đã trở về, Uông Nhạn vội bế con ra ngoài xem.
Mặc dù trong nhà Chu Kiến đầy rẫy những thứ đồ linh tinh, nhưng mẹ Chu và Uông Nhạn đều là người thích sạch sẽ, cho nên nhà cửa được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ và tươm tất, đồ đạc cũng được bày trí rất gọn gàng và chỉnh tề.
Lê Tiêu sợ làm dơ nhà họ nên kêu mẹ Chu và Uông Nhạn đưa người đi tắm rửa trước: "Con ra ngoài mua cho dì ấy mấy bộ quần áo, lát nữa lại đưa đến bệnh viện kiểm tra."
Mẹ Chu vội ngăn hắn: "Không cần đâu, dì có quần áo sẵn đây, hồi Tết con bé Nhạn có mua cho dì mấy bộ quần áo, để cho bà ấy mặc của dì là được rồi. Con về ngủ trước đi, chắc hai đứa mệt mỏi rồi, để chiều rồi hẵng đưa người đến bệnh viện."
Lê Tiêu nghe thấy bên cạnh có tiếng mở cửa, đoán hẳn là Giang Nhu thức dậy rồi, hắn bèn gật đầu, nhìn ánh mắt không rõ thần trí của người phụ nữ nọ, hắn dứt khoát đi ra ngoài.
Đi đến cửa vẫn có thể nghe người phụ nữ trong phòng gọi "Đại Bằng" cùng với tiếng mẹ Chu nhẹ nhàng hỏi thăm.
Giang Nhu đang định gõ cửa thì Lê Tiêu đã đẩy cửa ra, hắn gật đầu với cô: "Chúng ta về nhà trước đi."
Giang Nhu bèn theo Lê Tiêu trở về nhà.
Lê Tiêu đã cả đêm không ngủ, tròng mắt hắn toàn là tơ máu, trên cằm cũng lún phún râu. Giang Nhu kêu hắn đi tắm rửa trước, còn cô đi làm bữa sáng.
Lúc Lê Tiêu trở về phòng lấy quần áo, An An vẫn còn đang ngủ trên giường, cả người nghiêng sang một bên, một chân còn gác lên gối nằm của hắn.
Nếu Kim Đại Hữu nhìn thấy cảnh này, không biết hắn sẽ đau lòng như thế nào nữa.
Đừng nhìn bình thường Kim Đại Hữu không nói được mấy lời hay mỗi khi nhắc về cha mẹ, nhưng hắn là người trọng tình cảm, có lần uống say đã chính miệng nói, cha hắn không tìm nữa cũng không sao, sau này hắn sẽ tìm, cho dù anh trai có biến thành bộ dạng gì thì hắn cũng nhất định phải đưa được người trở về nhà.
Thậm chí Lê Tiêu còn suy nghĩ, lỡ như ngày nào đó lạc mất An An, vậy hắn và Giang Nhu sẽ làm gì?
Bọn họ hẳn là sẽ giống như dì Thạch, cũng không màng tất cả mà tìm kiếm con mình.
Giang Nhu nấu một nồi mì trứng. Cô vớt mì bỏ vào tô sau đó thêm hành lá cắt nhỏ, dầu hào, nước tương, muối, dầu mè, cuối cùng là một ít nước súp rồi trộn đều.
An An vẫn chưa thức dậy, Giang Nhu hiếm khi thức sớm như vậy, sau khi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, cô bèn quay trở ra ăn mì cùng Lê Tiêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



