Kể từ sau lần An An bị bắt nạt ở nhà trẻ, Lê Tiêu không thể nào yên tâm được, ngày nào cũng đến nhà trẻ đón con gái tan học, đón xong cũng không về nhà ngay, mà là đưa An An đến các lớp học năng khiếu xem thử.
Hắn bây giờ đã mở rộng được thêm nhiều mối quan hệ, biết một số con nhà giàu còn học thêm những thứ khác sau giờ học, từ piano, khiêu vũ đến cưỡi ngựa, Taekwondo... Lúc trước hắn cũng từng đề cập qua với Giang Nhu, nhưng Giang Nhu nói con gái còn quá nhỏ, những năm này cứ để con bé vui chơi thoải mái, chờ thêm mấy năm nữa con bé lớn lại xem An An có hứng thú học thêm thứ khác hay không.
Lê Tiêu trước đó đã đồng ý, hắn cảm thấy dáng vẻ không buồn không lo của An An mỗi ngày quả thật rất tốt, khi còn nhỏ hắn không được sung sướng như vậy, có ăn có uống, còn có bạn bè, hắn và Giang Nhu lại thương yêu hết mực, mỗi ngày không có lấy một chút phiền não. Chỉ là bây giờ thì không được rồi, tính tình của An An quá mềm mại, chính là cái kiểu bị người ta đánh mà còn khen người đánh mình lợi hại, nếu không phải còn cảm thấy đau, e rằng con bé cũng sẽ không đánh trả lại.
Nếu cứ như vậy, lỡ như sau này lại bị ức hiếp nữa thì làm sao bây giờ? Hắn và Giang Nhu đâu phải lúc nào cũng ở cạnh bé cưng được.
Vì thế Lê Tiêu đã hỏi thăm thông tin của một số huấn luyện viên Taekwondo và Judo cho trẻ em, hắn mỗi ngày đều sẽ đưa An An đến đó xem, để xem cục cưng thích môn nào rồi tự chọn một môn mà học.
Lúc đầu An An còn rất vui vẻ, bé cưng còn cho rằng bố đưa mình đi chơi, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh đánh nhau, công chúa nhỏ sợ hãi nhắm mắt trốn sang một bên, còn kéo quần áo của bố đòi đi.
Lê Tiêu rất đau đầu, hắn không thể hiểu nổi, hắn khi còn nhỏ thì hung hăng đến nhường nào, sao lại có thể sinh ra một cô con gái ngoan ngoãn, mềm mại đến như vậy chứ?
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy giống Giang Nhu.
Cuối cùng, Giang Nhu kêu hắn đưa con gái đến chỗ huấn luyện viên đấu kiếm xem thử, các vận động viên đấu kiếm đều mặc đồng phục đấu kiếm, hơn nữa cũng không dữ dội như vậy, An An hẳn là sẽ đỡ sợ hơn, hơn nữa đấu kiếm cũng giúp rèn luyện thân thể, cũng có thể như bọn họ mong muốn.
Lê Tiêu cũng chưa nghe nói qua về bộ môn đấu kiếm bao giờ, có điều hắn vẫn đi tìm, sau đó quả thật tìm được một huấn luyện viên tương đối có tiếng, huấn luyện viên đó là người ở Hồng Kông, từng đại diện quốc gia tham gia Thế vận hội Olympic, tuy rằng không lấy được giải thưởng, nhưng vẫn rất lợi hại.
Hiện tại anh ta đang là huấn luyện viên của một câu lạc bộ đấu kiếm, trong câu lạc bộ có rất nhiều hạng mục, có nơi để vui chơi, còn có sân huấn luyện đặc biệt, nơi này rất lớn, là do đám con nhà giàu mở ra, Lê Tiêu cũng là được bạn bè giới thiệu cho. Lúc Lê Tiêu đưa An An ghé qua, huấn luyện viên đang tập luyện với mấy em nhỏ.
Bên cạnh còn có một số em lớn đang tự luyện tập.
Sau giờ học mỗi thứ ba và thứ năm hàng tuần, cục cưng sẽ đến câu lạc bộ học đấu kiếm hai giờ, hiệu quả như thế nào thì Giang Nhu và Lê Tiêu còn chưa nhìn ra, nhưng thấy con gái như vậy, chắc công chúa nhỏ đã có một khoảng thời gian thật sự vui vẻ.
Trên đường Giang Nhu đón về nhà, bé cưng còn không ngừng bắt chước tiếng đấu kiếm kêu "Chíu chíu chíu"。
Còn vừa nhảy chân sáo vừa ngẩng đầu kích động nói với Giang Nhu: "Mẹ ơi, sau này con sẽ lợi hại hơn cả Tiểu Lý Phi Đao, con sẽ bảo vệ mẹ và bố ——"
Giang Nhu nghe xong hiểu ý nên mỉm cười, gần trên ti vi đang chiếu Tiểu Lý Phi Đao, An An rất thích xem.
"Vậy mẹ cảm ơn An An nha."
"Không có chi ạ."
Giữa tháng ba, gia đình Thường Dũng xảy ra chuyện.
Đổng Minh Minh là người đầu tiên nói chuyện này cho Giang Nhu, bởi vì Giang Nhu không ở kí túc xá của trường cho nên cô không thân thiết với bạn học lắm, tuy rằng Đổng Minh Minh đã chuyển ngành nhưng hai người vẫn thường hẹn nhau đi ăn cơm trưa.
Đổng Minh Minh nói với cô chuyện này lúc hai người đang ăn cơm trưa, cô ấy biết chồng Giang Nhu lúc trước từng làm việc cho Thường Dũng, còn từng nghe Giang Nhu kể chuyện của vợ Thường Dũng, cho nên mới nói với cô chuyện của gia đình Thường Dũng.
"Ông chủ trước đây của chồng cậu có phải tên cái gì mà Thường Dũng hay không? Chính là gã làm giàu nhờ anh rể, mình cũng không nhớ rõ tên, dù sao cũng chính là gã ta. Anh rể gã đã xảy ra chuyện, hình như là bí mật thương nghiệp của công ty bị trộm mất, hiện tại mấy ông lớn trong ngành bất động sản đang bắt tay nhau đối phó với cả nhà bọn họ, e rằng sắp không xong rồi."
Giang Nhu nghe được lời này, kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: "Sao lại thế này?"
Đổng Minh Minh lắc đầu: "Mình cũng không rõ lắm, nhà mình không có quan hệ làm ăn với nhà bọn họ, mình nghe được chuyện này từ chỗ mấy người bạn. Dù sao chính là bị người ta đối phó, có điều tự bọn họ cũng có phiền toái từ bên trong, nếu không sao có thể nhanh như vậy được? Hình như kể từ đầu năm công ty của bọn họ đã liên tiếp xuất hiện vấn đề, ban đầu là âm thầm bán của cải và đất đai, hiện tại đã là chạy đôn chạy đáo bán tháo cổ phiếu, tài sản bị thu hẹp nghiêm trọng, e rằng không bao lâu nữa sẽ phải tuyên bố phá sản."
Cô ấy nói xong thì lắc đầu thở dài: "Một công ty lớn như vậy, nói chấm hết liền chấm hết. Mấy ngày nay thằng cha Đổng Thành Lỗi kia sợ tới mức điều tra nghiêm ngặt lại cả công ty, ông ta sợ trong công ty cũng có nội gián."
Đổng Minh Minh hiện đang làm quen với công ty của gia đình, cô ấy cũng đang âm thầm bồi dưỡng người của mình, cô ấy cũng không còn mặc kệ những chuyện xảy ra trong giới giống như trước kia mà sẽ đi tìm hiểu, cho dù không có liên quan gì đến mình cũng sẽ đi hỏi thăm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

