Tiêu Dư An đang đảo thuốc, vừa đảo thuốc vừa ngẩn người.
Các anh em à, nữ chính cùng nữ thứ hai trong văn ngựa giống đã ở bên nhau, thế thì còn có cái gì là không thể nữa?!
Nhân sinh! Thực sự là khắp nơi tràn ngập kinh hỉ cùng kinh hãi!
Trương Bạch Thuật dương dương đắc ý nói: “Đúng thế, buổi sáng nay mới gặp Tam Di, cùng bà nói chuyện vài câu. Ai! Ngươi chừng nào thì đi? Rồi bao giờ thì về? Ngươi đi Tây Thục quốc làm gì vậy? Nghe nói các cô nương của Tây Thục quốc đều rất đẹp, có phải thật không? Ngươi có quen cô nương nào của Tây Thục quốc không? Nếu có người thích hợp thì làm mai cho ta với nhé?” – Tiêu Dư An đem thuốc đã đảo tốt bỏ vào túi, cất vào trong tủ thuốc, cười nhìn Trương Bạch Thuật.
Tay Trương Bạch Thuật khẽ chống, ngồi ở quầy cạnh tủ thuốc, ngồi không chịu yên còn khoanh tay rung đùi: “Trả lời hai câu cuối đê, nếu như ngươi quen biết, vậy thì nhớ giới thiệu với các cô ấy là ở đây có một lang quân tốt là ta đó nha! Không biết các cô nương có nguyện ý lấy chồng xa không nữa? Ngươi nói làm cỗ kiệu tám người khiêng thì tốt hơn hay là chỉ cần sáu người khiêng thôi, làm tiệc cưới thì giản lược chút tốt hơn hay náo nhiệt tưng bừng thì tốt hơn nhỉ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


