Hai tay Tiêu Dư An khoanh tròn trên bệ cửa sổ, đầu gối lên tay, cười gọi: “Phong Nguyệt, ăn cơm.”
Hiểu Phong Nguyệt ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tiểu chủ? Ta biết rồi, đi ngay đây.”
“Lần này Liễu An ra ngoài thu mua còn chưa có về sao?” – Tiêu Dư An hỏi.
“Hồi tiểu chủ, chiều nay Liễu An đã về rồi, bây giờ chắc là đang kiểm kê hàng hóa.” – Hiểu Phong Nguyệt nói.
Tiêu Dư An ờ một tiếng, cười nói: “Ta đi gọi Thuần Quy.” – Nói xong liền đi về hướng sương phòng phía đông.
Hiểu Phong Nguyệt thả sổ sách trên tay xuống, trong nhất thời cảm thấy có chút hoảng hốt.
Vốn cho rằng hoàng thượng từ nhỏ được hưởng sự sủng ái của ngàn vạn người, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, bây giờ nghèo túng đào vong, cũng nhất định sẽ tâm cao khí ngạo, xem thường thế tục. Không ngờ đến tính tình hắn tùy tính, thích ứng cực nhanh, thực sự là khởi vu thanh bình chi mạt, chỉ vu thảo mãng chi gian*.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)