Thê tử của Trương Trường Tùng qua đời sớm, không lưu lại con nối dòng cho ông, Trương Trường Tùng lại là một người si tình, không đi thêm bước nữa, trông coi y quán nhỏ mà tổ tiên lưu lại, trải qua cuộc sống một mình ấm no, toàn gia không ưu sầu.
Kết quả đến năm ba mươi lăm tuổi thì nhặt được Trương Bạch Thuật vẫn còn nằm trong tã lót.
Cái người tên Trương Trường Tùng này, tính tình nóng nảy nhưng lại mềm lòng, sau khi đem Trương Bạch Thuật nhặt về thì coi hắn như nhi tử thân sinh mà đối đãi, nửa điểm bạc đãi cũng không có. Người dân trong trấn nhỏ biết việc này cũng không đề cập tới, vẫn cứ gọi là Trương đại phu và Trương tiểu đại phu.
Sau hơn nửa năm, khi đã rất quen thuộc với người trong trấn, Tiêu Dư An đột nhiên chạy tới hỏi Trương Trường Tùng có muốn thu đồ đệ hay không. Trương Trường Tùng hỏi hắn lý do, Tiêu Dư An nói muốn trị tốt bệnh cho đệ đệ.
Trong phủ của Tiêu Dư An đúng thật là có một kẻ ngốc, nghe nói họ Tạ.
Mà cái phủ đệ kia kể ra cũng thực sự kỳ quái, bốn huynh đệ đều từ ngoài thôn Đào Nguyên tới, mà họ của mỗi người cũng không giống nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)