Tiểu tướng sĩ Bào Nhân Tâm đem theo một thân bị thương cùng với hai bộ thuốc rời đi, sau lưng là một mảnh hào quang vàng rực chiếu xuống, Trương Bạch Thuật vỗ vỗ bả vai Tiêu Dư An: “Chờ sau khi Đông Ngô quốc đánh thắng Nam Yến quốc rồi, bọn họ không chừng sẽ kéo cả tiểu đội đến cám ơn ngươi đó nhờ?”
Tiêu Dư An lắc đầu, hắn muốn cười, khóe miệng lại dâng lên đắng chát, đành phải thu lại nụ cười, quay người trầm mặc đi trở về y quán.
Trương Trường Tùng khom người trước tủ thuốc bốc thuốc, thấy Tiêu Dư An đi vào, liếc hắn một cái hỏi: “Chừng nào thì ngươi đi Tây Thục quốc?”
Trương Trường Tùng ho nhẹ một tiếng: “Nếu như được thì, mai mối chút cho Bạch Thuật đi.”
Nói xong, mặt già của Trương Trường Tùng đỏ lên nhưng vẫn làm ra vẻ, rời khỏi chính sảnh đi vào hậu đường, Tiêu Dư An sửng sốt một hồi, một tay vòng ở bên miệng vừa cười vừa la: “Sư phụ, ta biết rồi! Ta sẽ giới…”
Từ phía hậu đường truyền đến tiếng gầm giận dữ: “Tiểu tử thúi, đừng có hô lớn tiếng như vậy!!!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


