Tiêu Dư An chậm chạp cả nửa ngày cuối cùng mới có thể thoáng suy nghĩ, hắn giật giật tứ chi phát lạnh, chợt nhận ra vì sao lại cảm thấy giọng nói kia quen tai.
Bởi vì, mẹ nó, đó chính là giọng nói kiếp trước của hắn!!!
Tại thời khắc Tiêu Dư An kinh hãi, vương gia kia đã rời đi, Tiêu Dư An thất tha thất thểu bước về phía trước hai bước, lại lảo đào lùi lại nửa mét, cuối cùng dứt khoát ôm đầu ngồi xổm xuống.
Bên cạnh có người tiến tới hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, Tiêu Dư An phảng phất như không nghe thấy, ở trong đầu không ngừng lục lọi phần kịch bản có liên quan tới Tiêu Bình Dương ở trong nguyên tác, nhưng thời gian đã qua quá lâu, hắn làm sao có thể nhớ rõ được chi tiết chứ? Những chuyện có liên quan đến ca ca của Tiêu Bình Dương, Tiêu vương gia, dĩ nhiên là không có đầu mối.
Đột nhiên Tiêu Dư An đứng bật dậy, giữ chặt lấy tiểu nô bên cạnh hỏi: “Bình Dương công chúa đang ở đâu?”
Tiểu nô kia bị Tiêu Dư An dọa sợ, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới trả lời: “Đang, đang, đang mời rượu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



