Lý giải quan chỉ hờ hững liếc nhìn Cố Nhiễm một cái rồi chẳng buồn để ý, tay cầm đao dứt khoát rời khỏi nghị sự đường. Trái lại, tên Phùng gia kia lại cười ha ha hai tiếng đầy thâm ý, giọng điệu mỉa mai: "Cố thị, ngươi cho rằng còn có ngày đó sao?"
"Phụ thân ta luôn được Thánh thượng coi trọng, trước kia là do ta ngỗ nghịch khiến người thất vọng. Hôm nay ta đã hồi tâm chuyển ý, phụ thân ta chỉ cần dâng sớ xin Thánh thượng khai ân, thả một nữ nhi vô tội bị liên lụy về nhà, Thánh thượng nhân từ nhất định sẽ đồng ý." Cố Nhiễm cố ý nâng cao giọng, lời lẽ đầy vẻ ngạo mạn, tự tin thái quá.
Lúc này, sắc mặt Phùng gia mới thoáng chút thay đổi. Cố Nhiễm cũng không muốn dây dưa nhiều lời, sau khi hành lễ với Lưu dịch trưởng, nàng liền theo chân nha dịch rời khỏi nghị sự đường.
Trước đó nàng đã viết một bức thư nhà nhờ Đậu bà tử gửi về Kinh thành, Lưu dịch trưởng chắc chắn đã kiểm tra qua nội dung. Hẳn ông ta cũng đã biết trong thư nàng tỏ ra hối hận tột cùng, khóc lóc cầu xin Ninh Viễn Hầu vì nàng mà xin hòa ly với Tần Tứ lang. Cho dù nàng không trực tiếp nói với hai vị giải quan này, thì Lưu dịch trưởng cũng sẽ tự mình giải thích ngọn ngành với bọn họ.
Mục đích của nàng là để cho đám giải quan này biết nàng vẫn còn chỗ dựa, hơn nữa còn có khả năng khôi phục tự do trở về Kinh thành hưởng vinh hoa phú quý. Cho dù bọn họ có tin hay không, thì nàng cũng phải bày ra cái dáng vẻ "con ông cháu cha" như vậy để bọn họ kiêng dè dăm ba phần.
Nghị sự đường nằm ngay một bên lối vào của dịch trạm, bất kỳ ai muốn ra vào nơi này đều phải đến đây làm thủ tục văn thư kiểm tra nghiêm ngặt.
Cố Nhiễm bước ra khỏi nghị sự đường, cơn gió lạnh thấu xương lập tức ập đến. Đây là lần đầu tiên nàng được bước chân ra khỏi khu vực nhà lao tăm tối, hít thở bầu không khí trong lành nhưng lạnh lẽo của đất trời. Luồng khí lạnh buốt giá mang theo hơi sương len lỏi qua từng lớp áo, lạnh đến mức khiến hai chân nàng run lên bần bật. Nàng vội vàng co rúm cổ lại, rụt cả người vào sâu trong chiếc áo bông rộng thùng thình để tìm chút hơi ấm.
Nàng rảo bước về phía nhà lao ở góc phía đông, đúng lúc nhìn thấy Lý giải quan dẫn theo mấy thuộc hạ cưỡi ngựa rời khỏi dịch trạm, dáng vẻ vội vã hình như là đi dò đường, Cố Nhiễm cũng không để tâm lắm.
Bên ngoài núi rừng trập trùng đều bị tuyết phủ trắng xóa, một màu trắng tinh khôi nhưng cô liêu. Cảnh tượng tuy đẹp nhưng quá mức khắc nghiệt, nàng thà quay về nhà lao cuộn mình trong chăn ấm còn hơn.
Kết quả là khi đi ngang qua nhà bếp, Đậu bà tử nhìn thấy nàng liền cười tủm tỉm gọi lại.
Thì ra, bắt đầu từ ngày mai Đậu bà tử được nghỉ phép để về nhà ăn Tết, hôm nay bà ta đặc biệt đến báo cho nàng một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

