Tuy rằng đặt trong phòng làm việc không cần bón phân hay phơi nắng quang hợp cây vẫn có thể tự sinh trưởng, nhưng cái giá phải trả là tiêu hao linh thạch. Một chậu quýt đỏ mỗi tháng ngốn hết một khối hạ phẩm linh thạch, cũng chỉ có nàng mới đủ khả năng nuôi dưỡng loại cây kiêu kỳ này.
Linh thạch để nuôi quýt đỏ thì nàng không thiếu, mỗi năm nàng đều có thói quen tích trữ một lượng nhất định cất trong chiếc rương gỗ dưới gầm bàn, hiện tại trong rương vẫn còn vài túi linh thạch nàng cố ý để dành. Chỉ tiếc rằng, từ khi xuyên đến triều Đại Thịnh này, linh thạch trong phòng làm việc đều đã mất đi linh khí, biến thành những hòn đá cuội vô tri. Đương nhiên, chúng không thể tiếp tục cung cấp dưỡng chất cho cây quýt đỏ nữa. Nếu còn muốn cây tiếp tục đơm hoa kết trái, cách duy nhất là phải nhanh chóng mang nó ra ngoài, trồng xuống đất ở một nơi khác.
Đợi vỏ quýt được hơ nóng tỏa ra mùi hương tinh dầu dìu dịu, Cố Nhiễm bỏ chúng vào cối, tỉ mỉ giã nhuyễn. Mặc dù hiện tại những vết nứt nẻ do lạnh trên tay chân đã tiêu sưng, không còn cảm giác đau ngứa khó chịu, nhưng để đề phòng tái phát, nàng vẫn kiên trì đắp thêm một lớp mỏng mỗi đêm, phải xác định đã khỏi hẳn mới dám yên tâm.
Đợi đến khi đắp xong hỗn hợp vỏ quýt ấm nóng lên tứ chi, Cố Nhiễm mới đậy nắp lò sưởi, nhẹ nhàng đặt mọi thứ về chỗ cũ, sau đó mới rời khỏi không gian để đi ngủ.
Sớm hôm sau, bầu trời lại lất phất những bông tuyết trắng xóa. Bên ngoài vang lên những tiếng động ồn ào náo nhiệt, phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm. Cố Nhiễm bị Đậu bà tử gọi ra ngoài, báo rằng Lưu dịch trưởng có việc cần gặp.
Sẽ là chuyện gì đây?
Lý giải quan là một nam tử ngoài ba mươi, dáng người cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị ít nói cười. Cố Nhiễm từng nghe Mạch đại thẩm kể, vị Lý giải quan này võ công cao cường, nhờ vậy mới có thể trấn áp được đám tù nhân hung hãn kia. Nay tận mắt nhìn thấy, quả nhiên danh bất hư truyền, khí thế bức người, vừa nhìn đã biết là kẻ luyện võ lâu năm.
Còn về tên Phùng phó quan kia, từ lúc hắn ta dẫn đám nữ tù nhân vào nhà lao, Cố Nhiễm đã từng chạm mặt. Nàng vốn dĩ vô cớ không ưa hắn ta, giờ gặp lại, cảm giác chán ghét trong lòng vẫn nguyên vẹn như cũ.
"Ồ, thì ra là phạm nhân bị đày từ Kinh thành đến, bản quan thật không ngờ đấy." Phùng gia vừa nói, đôi mắt híp lại đầy vẻ soi mói, đánh giá Cố Nhiễm từ đầu đến chân.
Cố Nhiễm cảm nhận rõ ràng một ánh nhìn không chút thiện ý đang dán chặt lên người mình. Nàng định cúi đầu xuống giả vờ e thẹn, nhưng chợt nhớ tới tính cách kiêu ngạo vốn có của nguyên chủ, liền lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt cứng cỏi nhìn thẳng vào mắt Phùng gia. Sau đó, nàng nhanh chóng chuyển hướng nhìn sang Lý giải quan, giọng điệu ra vẻ bề trên như đang ra lệnh: "Làm phiền hai vị quan gia, đợi ngày sau ta khôi phục tự do, nhất định sẽ bảo phụ thân ta trọng thưởng hậu hĩnh cho hai vị."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
