“Đúng vậy, cháu ngoại của tôi thi đỗ vào Đại học Yến Thành rồi, chậc, đứa bé này thông minh, học ở nông thôn 6 năm cũng không chậm trễ gì.”
“Đó là đương nhiên rồi, hồi trước Bảo Chi đưa cô bé tới nhà bà là tôi thấy cô bé đó không tầm thường rồi, ơ, đó là Dư Lộ nhà bà nhỉ? Đúng là hai đứa con gái khiến người khác ngưỡng mộ.”
Bà ngoại Lâm lúc này mới chú ý thấy Dư Lộ đến rồi, cười khiêm tốn: “Bây giờ lớn rồi thì ổn hết rồi, lúc trước cũng khó khăn lắm.”
“Không phải vẫn luôn như thế sao.”
Dư Lộ đi đến trước mặt bà và hàng xóm để chào hỏi, sau khi chào hàng xóm xong, thì đặt hoa quả vào nhà họ Bùi, nhưng lại không thấy Dư Tương đâu.
“Bà ngoại ơi, chị cháu đâu ạ?”
“Ở trong phòng chơi hay sao đó?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)