Cái gọi là hiếm thường quý, quốc gia khẳng định cần có nhân tài ở phương diện này, chỉ cần Dư Tương học được bản lĩnh, thì tương lai là tiền đồ vô lượng.
Dư Tương vui vẻ gật đầu: “Cháu biết, cảm ơn ông ngoại.”
“Ha ha ha, ông ngoại cũng không thể ăn không vịt nướng Tương Tương mua được, thịt bò tiệm này cũng không tồi đó, cháu mua ở đâu thế?”
Dư Tương nói địa chỉ, ông cụ Bùi nghiêm túc nhớ kỹ.
Bữa cơm không nhắc tới chuyện của Dư Kiến Kỳ diễn ra hoà thuận vui vẻ, bà ngoại Lâm vui tới nỗi ăn nhiều thêm nửa bát cơm, sau khi ăn xong còn đi lại trong phòng để tiêu cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


