Dư Kiến Kỳ gãi đầu, chỉ đành gật đầu ngồi xuống, nhìn giấy báo kia cũng không nhịn được mỉm cười.
Ông thật sự không ngờ Dư Tương có thể thi đậu đại học, còn tưởng cô còn giữ tính nết trước kia, này này này…
Lâm Bảo Chi ăn cơm vui vẻ kiêm luôn cười trên nỗi đau của người khác, lúc nãy chọc tức Dư Tương rồi, Dư Kiến Kỳ không dỗ con gái cũng không nói nổi nữa, kéo theo cả bà cũng có thể khịa Dư Kiến Kỳ chút, cho ông khinh thường con gái do bà sinh!
Dư Uy cười haha nói: “Cha, cho con nhìn giấy báo của em gái con ra sao với!”
Dư Kiến Kỳ giả vờ ho một tiếng: “Cẩn thận chút đừng làm dính dầu mỡ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

