Dư Tương đứng phắt dậy: “Hừ, con không hiểu chuyện, con không đi làm! Không đi! Không đi! Không đi! Con từ dưới quê trở về vì con vui! Con bằng lòng! Ai cũng không cản được con!”Dư Kiến Kỳ tức giận tột độ: “Con—“Dư Tương châm dầu vào lửa, chẳng thèm ngó tới hỏi: “Con cũng thi đậu đại học rồi, tại sao phải đến nhà máy hóa chất làm việc? Con, chính, là, không, đi! Cha có thể làm gì con?”Dư Kiến Kỳ đang trong cơn phẫn nộ, căn bản không nghe rõ cũng không phản ứng lại được cô đã nói gì, chỉ vào cô nói: “Dư Tương, con đừng quá đáng, đừng tưởng trước mặt bà ngoại con cha không thể--“Lâm Bảo Chi kéo ông ra, bất lực nói: “Dư Kiến Kỳ! Trước ông nghe kỹ Dư Tương nói gì rồi!”“Bà đừng bảo vệ nó! Nó, nó vừa nói gì cơ?”Bà ngoại Lâm và ông cụ Bùi, cả mấy người Bùi Thừa Hãn cũng đều ngạc nhiên nhìn Dư Tương.
Bà ngoại Lâm đứng dậy kéo Dư Tương lại, không dám tin hỏi: “Tương Tương, con vừa nói con thi đậu cái gì?”Dư Uy nghe rõ, chần chừ chứng thực cho em gái: “Em ấy nói thi đậu đại học rồi?!”Dư Tương bĩu môi đến độ có thể treo một bình dầu, không tình nguyện lặp lại: “Con nói con thi đậu đại học rồi, chẳng lẽ mọi người không cho con đi học đại học sao?”“Hả?”Lâm Bảo Chi buông bàn tay đang túm lấy Dư Kiến Kỳ ra, nở mày nở mặt nói: “Tương Tương, con đi lấy giấy báo nhập học để bà ngoại và cha con xem đi!”“Vâng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

