Dư Tương nhắm mắt ngậm miệng làm một quần chúng yên tĩnh, tình đầu của Khương Duệ Quân mới chớm mở với Dư Lộ, sứt sẹo che giấu niềm yêu thích, nhưng thật ra chỗ nào cũng lộ hết rồi, mà Dư Lộ hình như hiểu nhưng lại vờ như không thấy, hai người vụng về che giấu, Dư Lộ đứng dậy đi vào nhà bếp rót nước trà.
Khương Duệ Quân thoáng cái thả lỏng, hỏi ngược lại: “Dư Tương, có phải cậu biết gì rồi không?”
“Đoán xem.”
“Chúng ta đều là bạn bè mà, cậu đừng có trêu anh đây được không?”
Dư Tương giơ tay ra: “Còn chưa tới ngày báo danh khai giảng đâu, cậu đừng lôi kéo làm quen.”
Khương Duệ Quân nghĩ tới mối quan hệ của cô và Dư Lộ, ngày sau còn phải lấy lòng dì và chị, nhất thời cụp mắt lấy lòng: “Tương Tương, cậu xem chúng ta thân càng thêm thân không phải càng tốt hơn sao?”
“Này này, cái cậu này đừng có nói như sự đã thành vậy chứ, chưa có gì đâu nhé, đừng có vội vàng làm thân như thế, còn nữa tôi không giúp cậu được đâu, cậu phải tự mình theo đuổi chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)